Cuối cùng cũng tới ngày tôi và mẹ được xuất viện.
Tôi ở nhà nghỉ ngơi một đêm, ngày hôm sau trực tiếp mở phiên toà.
Mới chỉ một tháng mà tôi gần như không nhận ra Chu Nhiễm.
Chị ta vừa nhìn thấy tôi đã trực tiếp quỳ xuống, cầu xin: "Em có thể thay chị khuyên A Nham không? Chúng ta là người một nhà mà! Anh trai em không muốn nói chuyện với chị, cũng không muốn gặp chị. Trước kia chị quả thật không biết hai người là anh em ruột, bằng không chị không bao giờ làm ra những chuyện như vậy."
"Em là em gái của anh ấy, thì cũng chính là em gái của chị, chẳng lẽ em định nhẫn tâm nhìn ba năm tình cảm của bọn chị bị huỷ hoại sao?"
Chị ta nói thật dễ nghe, nhưng trong mắt không có lấy nửa phần hối lỗi.
Không cần nghĩ cũng biết, chị ta chỉ sợ phải ngồi tù, sợ phải bồi thường.
Nghe vậy, tôi trực tiếp lạnh giọng từ chối: "Tôi ủng hộ quyết định của anh trai tôi, người như chị không xứng bước chân vào gia đình tôi!"
Vừa dứt lời, sắc mặt Chu Diễm nháy mắt thay đổi, không còn uỷ khuất yếu đuối đâu mà toàn là tức giận: "Tao biết, là mày cáo trạng với anh mày! Mày, con tiện nhân, ngay cả anh trai cũng không tha! Mày không bằng súc sinh, súc sinh cũng không làm ra chuyện như vậy!"
"Tao bảo mà, sao đột nhiên anh ta thay đổi, muốn huỷ hôn với tao! Nếu không phải thấy tin nhắn anh ta chuẩn bị đón mày về nhà, tao đến bây giờ cũng vẫn bị lừa không biết chuyện gì!"
Anh trai vừa đỗ xe xong bước vào, nghe được mấy lời này của chị ta, sắc mặt lập tức đen lại.
Anh ấy tức giận: "Câm miệng! Không phải tôi đã cảnh cáo cô đừng làm phiền em gái tôi rồi sao? Lời này cô cũng có thể nói với em ấy? Tôi thấy cô mới chính là súc sinh đấy! Lí do vì sao tôi huỷ hôn cô là người rõ nhất!"
Vẻ mặt Chu Nhiễm bối rối, còn không cam lòng tiếp tục mở miệng cầu xin, nhưng đều bị anh tôi mặt lạnh bỏ qua.
Nhân viên công tác không chờ được nữa, dẫn Chu Nhiễm tới vị trí bị cáo.
Sau khi phiên tòa chính thức bắt đầu, chị ta phủ nhận toàn bộ hành vi tác oai tác quái ngày đó. Tôi nhìn vẻ mặt sống sượng thấy chết không sờn của chị ta, nháy mắt lửa giận bùng lên.
Không ngờ da mặt chị ta lại dày như vậy.
Video trên mạng chị ta nói rằng đó là bị cắt ghép. Nội dung livestream thì chỉ là kịch bản dựng trước.
Ngày đó, chị ta đánh tôi là bởi bị mấy cô bạn thân xúi giục.
Nhưng bất kể chị ta nói hươu nói vượn ra sao, vân tay trên gậy lau sàn là của chị ta.
Chiếc ghế bị ném vào xe của tôi cũng có dấu vân tay của chị ta.
Camera ở tầng một của trường học có video ghi lại cảnh chị ta đập phá xe tôi, trong video có thể thấy vẻ mặt giận dữ, ngũ quan vặn vẹo.
Chu Nhiễm bị tuyên án, còn phải bồi thường tổn thất tài sản cho tôi và trường học.
Nghe thẩm phán tuyên án, chị ta tức giận phát điên: "Là anh ta ngoại tình trước! Che dấu quan hệ chó má của anh ta và em gái, tôi không biết tình huống nên ra tay thì làm sao? Dựa vào đâu bắt tôi phải bồi thường?"
Tôi biết, căn bản chị ta không có tiền, cho nên không muốn bồi thường.
Nghe anh tôi nói khi chị ta vừa chuyển tới đây thì đã quen anh ấy, ngay cả phòng hiện tại chị ta đang ở cũng là anh trai tôi mua cho.
Anh trai tôi lo lắng làm beauty blogger thu nhập không ổn định, giới thiệu cho chị ta mấy công việc, nhưng chị ta hết chê là công việc áp lực bận rộn thì lại nói cấp trên quấy rối.
Cuối cùng, toàn bộ chi phí sinh hoạt đều dựa vào anh trai tôi.
Kết quả, nhà tôi còn bị chị ta cắn ngược một cái.
Khẩu khí này của chị ta đúng là không nhỏ!
Sau khi Chu Nhiễm thất thần một lúc, ánh mắt lại hiện lên vẻ giảo hoạt. Ngay sau đó, chị ta thay đổi sắc mặt, uỷ khuất nói với anh tôi: "Triệu Nham, mấy năm tình cảm của chúng ta, sao có thể bởi chuyện hiểu lầm này phá huỷ. Ba năm nay em thật lòng thật dạ vì anh, sao anh có thể nhẫn tâm đối xử với em như vậy?"
"Thanh xuân của một cô gái liệu được mấy lần ba năm?"
Tôi sợ anh trai nhất thời mềm lòng mà thả hổ về rừng, không nghĩ anh ấy nghe xong thì cười lạnh, châm chọc nói: "Khi tôi đi công tác, tiện đường có mua chút quà muốn mang tới nhà cô, vốn muốn tặng cho chú dì, kết quả thì… Sự việc sau đó còn muốn tôi nói ra không?"