Năm trăm vạn.
Hình ảnh em gái tôi nằm trong ICU chợt hiện lên.
Với số tiền này, "mũi kim nối mạng" của Dao Dao có hy vọng rồi.
Nhưng nhà họ Giang tôi có gia huấn:
Một là không khâu đồ còn vương máu.
Hai là không khâu da còn sống.
Ba là không khâu sau giờ Tý.
Ba điều này… bà ta phạm đủ cả ba.
"Tôi không nhận nổi món này. Lấy tiền mà không giữ được mạng thì vô ích."
Tôi đẩy tấm séc lại.
Như đoán trước, người phụ nữ từ từ ngẩng đầu.
Khoảnh khắc đó, m.á.u tôi như đông lại.
Trong bóng tối của vành mũ, bà ta không có mặt.
Hoặc đúng hơn, trên mặt chỉ có một lớp da trắng bệch trơn nhẵn, không mắt, không mũi, không miệng, chỉ phập phồng theo từng nhịp thở.
Tôi vừa định thò tay dưới quầy lấy búa trấn sát thì ngay vị trí lẽ ra là miệng, phần da đó tách ra, nứt thành một khe khủng khiếp.
"Giang Hà, hồn mệnh của em gái anh đang bị trấn ở Âm Ty. Mai là hạn trả lãi. Không trả được… nó sẽ c.h.ế.t thật đấy."
Tiếng đó không phát ra từ "miệng" mà nổ thẳng trong đầu tôi.
Bà ta biết tôi.
Biết cả chuyện của Dao Dao.
"Cô rốt cuộc là ai?" Tôi nắm chặt búa.
"Tôi là ai không quan trọng."
Giọng bà ta như tiếng cười méo mó từ cổ họng.
"Quan trọng là anh sửa xong cái túi, em gái anh sống. Anh sửa không xong… anh xuống dưới bầu bạn với nó."
Nói xong, bà ta quay đi.
Tới cửa, bà ta dừng lại, nói một câu khiến lưng tôi lạnh toát:
"Nhớ kỹ cái túi này rất nhanh đói. Khi làm việc đừng để nó ngửi được mùi m.á.u của anh."