Menu
Chương trước Mục lục Chương sau

Giá trên trời

Tiệm của tôi nằm trong ngõ cụt gần Bàn Gia Viên, treo tấm biển cũ nát: "Giang Ký – Chăm sóc đồ da".

Đêm đó, 11 giờ, trời mưa như trút, sấm nổ ùng ùng.

Tôi chuẩn bị đóng cửa, cửa cuốn kéo xuống được nửa thì một bàn tay trắng bệch chợt thò vào, phạch một tiếng khựng chặt lấy khung cửa.

Trên tay đeo chiếc nhẫn kim cương to bằng quả trứng chim bồ câu.

Móng tay sơn đỏ thẫm dưới ánh đèn vàng yếu ớt trông vừa lạnh vừa rợn.

"Ông chủ, nhận đơn gấp không?"

Giọng phụ nữ khàn khàn như kẹt đờm trong cổ họng.

Tôi thoáng khựng lại.

Nửa đêm ai lại đi sửa túi?

"Hết giờ rồi, mai quay lại đi."

Tôi đáp cộc lốc, định kéo cửa xuống.

Nhưng bàn tay đó không nhúc nhích, khỏe đến dị thường.

"Giá gấp ba."

Tôi ngừng tay: "Gấp năm. Còn phải xem hàng."

Cửa bị đẩy mở.

Một người phụ nữ mặc áo mưa đen bước vào, ướt nhẹp từ đầu đến chân, vành mũ kéo thấp che mặt.

Bà ta không nói nhiều, ném lên quầy một túi nylon đen.

Tộp một tiếng nặng như ném miếng thịt.

Một mùi tanh nhẹ lan nhanh khắp tiệm.

Tôi nhíu mày, đeo găng ruột cừu, nhẹ nhàng mở túi.

Vừa hé ra, tôi hít mạnh một hơi lạnh sống lưng.

Đó là một cái túi Hermès Himalayan Birkin.

Dân sành đều biết đây là "vua của mọi loại túi", có tiền chưa chắc mua được.

Giá đấu giá trên thị trường đã vượt hai triệu.

Nhưng cái túi này…

Hình như bị người ta dùng dao chém loạn, da túi lật tung, để lộ lớp lót đỏ sẫm bên trong.

Kỳ quái nhất, trên phần vảy trắng của da cá sấu xuất hiện những mạch máu đen li ti, đang đập nhẹ.

"Túi này…" Tôi nuốt nước bọt, ngẩng lên, "là… đồ sống?"

Bà ta không đáp, rút tấm séc từ trong áo, đặt xuống bàn:

"Năm trăm vạn. Trước khi trời sáng, tôi muốn nó nguyên vẹn như mới."

Chương trước Mục lục Chương sau
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận