5.
Sau khi nhận được Trúc Cơ đan, tiểu sư muội không biết vô tình hay cố ý mà nhìn ta một cái.
Cũng phải thôi. Nếu nàng ta đột phá Trúc Cơ, tu vi bề ngoài cũng sẽ cao bằng ta.
Xét tuổi tác, ta được coi là "kém xa nàng ta."
Ta chỉ cười nhạt, người lớn không chấp trẻ con.
Muốn đạt tới tu vi thật sự như ta bây giờ, nàng ta còn phải luyện dài dài.
Huống chi ta còn sắp bước vào Kết Đan kỳ, muốn đuổi kịp thì… năm nào tháng nào đây?
Tiểu sư muội cũng cười lại với ta, rồi xoay người đi bế quan.
Theo điều tra của chàng, lần đại tỷ thí này có liên quan đến một bí cảnh.
Tuy là đại trưởng lão nhà ta phát hiện ra trước, nhưng địa phận lại thuộc về Thiên Hải Tông.
Hai bên đã thỏa thuận: Ai thắng trong trận tỷ thí, người đó có quyền khai thác bí cảnh.
Ta nhìn chàng: "Vậy… ta nên thắng hay nên thua?"
Trần Dịch nói: "Gần đây ta phải chuẩn bị vượt cấp luyện chế Thành Anh đan, một khi luyện thành có thể tăng nửa phần xác suất kết Nguyên Anh. Nhưng còn thiếu một vị phụ dược. Ta nghi ngờ trong bí cảnh đó có thể tồn tại, để phòng ngừa, tháng này ta sẽ giúp nàng đột phá đến Kết Đan sơ kỳ trước, sau đó nàng sẽ bộc lộ tu vi Trúc Cơ trung kỳ ra bên ngoài, cố gắng giành một trận thắng."
Kế hoạch này đúng chuẩn phong cách làm việc của chàng.
Chàng luôn cho rằng, với người ngoài thì phải giấu càng nhiều càng tốt.
Hiện tại tu vi bề ngoài của chàng chỉ là "mới Trúc Cơ không lâu".
Ra khỏi cửa còn có thể yếu hơn.
Ai muốn g.i.ế.c chàng cướp của thì cứ thử đi, não người đó chắc bị đánh cho thành não chóa.
Khi người ta nghĩ chàng đang ở tầng hai, thật ra chàng đã bay ra ngoài tầng khí quyển luôn rồi.
Thế nên, suốt tháng sau, ta và chàng bắt đầu chuẩn bị đột phá.
Ta mỗi ngày luyện ít nhất mười lăm tiếng, rèn tâm – rèn thần – rèn pháp lực đủ kiểu.
Khổ sở đến mức ta phải rên rỉ: "Chàng không thể cho ta thêm vài viên Ngưng Đan dược nữa ư…"
Chàng lắc đầu: "Không phải ta tiếc đâu. Uống nhiều sẽ nhờn thuốc, ảnh hưởng đến lần đột phá tiếp theo của nàng. Ngoan, chịu khó chút đi."
Trước ngày tiểu sư muội kết Trúc Cơ hai hôm, ta đã thành công Kết Đan, bước vào Kết Đan sơ kỳ.
Với thực lực ấy, ta hoàn toàn có thể đi nhận lệnh bài đệ tử hạch tâm, so với cùng lứa tuổi thì gần như vô địch.
Tất nhiên… trừ con quái vật sắp Nguyên Anh như chàng ra.
6.
Sư tôn nhìn ta với tiểu sư muội, mặt mày hớn hở: "Tốt, tốt, tốt! Một đứa lên Trúc Cơ trung kỳ, một đứa vừa kết Trúc Cơ, là đại hỷ sự! Trận tỷ thí này, kiếm phong ta có hy vọng vang danh."
Tiểu sư muội khiêm tốn nhìn ta: "Lần này còn phải trông cậy vào sư tỷ."
Ta cười đáp: "Ta luyện lên Trúc Cơ trung kỳ là nhờ kiên trì nghị lực, còn muội tuổi còn nhỏ mà đã Trúc Cơ, tương lai chắc chắn rộng mở hơn ta."
Nàng ta mỉm cười, không nói gì thêm.
Sư tôn vuốt râu, cười hiền: "Lần này có liên quan đến một bí cảnh cấp trung. Ta không yêu cầu quá nhiều, chỉ cần thắng ít nhất sáu trận là được. Môn phái sẽ trọng thưởng người chiến thắng, có trợ giúp lớn với việc kết đan."
Câu này vừa dứt, cả đám đệ tử đều chấn động.
Đại sư tỷ kinh ngạc: "Là thứ giúp tăng xác suất Kết Đan sao?"
Phải biết, chỉ cần là đồ giúp tăng xác suất Kết Đan, ở bên ngoài cũng đủ để các thế lực tranh giành đổ máu.
Ta nghĩ đến mấy bình bình lọ lọ của phu quân, toàn là bảo vật phụ trợ Kết Đan.
Mỗi thứ đều không dễ có được, hầu hết là đi nhặt về từ chỗ hiểm địa, phải liếm m.á.u đao kiếm mà giành.
Kết quả… ta không dùng, chàng cũng không dùng.
Nhưng chuẩn bị kỹ càng không bao giờ là thừa.
Sư tôn nói tiếp: "Người dẫn đội lần này là đại trưởng lão. Khi ở bên ngoài, mọi chuyện phải nghe trưởng lão an bài."
Bọn ta đồng thanh vâng dạ, theo sư tôn lên đường đến chủ phong.
Đến nơi, tiểu sư muội hơi bất ngờ, sau đó gọi rất thân thiết:"Trần Dịch sư huynh!"
Ta nhìn theo ánh mắt nàng ta, thấy chàng đang đứng sau lưng đại trưởng lão, mặc thường phục giản dị.
Chàng chỉ gật đầu nhè nhẹ với tiểu sư muội, rồi quay sang liếc ta một cái.
Một lúc sau, đại trưởng lão lên tiếng: "Chín đỉnh, đủ chín mươi người, đã tập hợp đầy đủ.