Thôi vậy, đỡ cho người ta vui mừng vô ích.
Tôi vào 12306 định đặt vé, thì cửa phòng bị gõ hai tiếng rồi bị đẩy mở.
"Tư Tư, có tin lớn! Cậu nhỏ của chị cũng đi A Thành công tác thứ sáu, chúng ta có thể đi chung xe!"
Tôi không nhịn được trêu: "Chị ơi, công ty mình sa sút đến mức không báo nổi chi phí đi công tác à? Ngay cả khách sạn cũng tranh thủ ở chung với tổng Giám đốc Quan sao?"
"Chỗ nào tiết kiệm thì tiết kiệm, chỗ nào đáng tiêu thì tiêu! Với lại công ty mình đúng là báo không nổi phòng Tổng thống."
Trở lại A Thành lần nữa, tâm trạng tôi còn bất an hơn lần trước.
"Tư Tư, Thẩm tổng nói căn biệt thự đó là tài sản cá nhân, không tiện bàn chung với chuyện công ty. Bên cửa hàng tự doanh sẽ do người của họ làm việc trực tiếp với chị. Vậy chúng ta chia ra, em đi gặp tổng Thẩm, chị về tổng bộ của họ."
"Vâng."
Sự bất an như thuỷ triều dập dờn, từng đợt táp vào tim.
Xe dừng trước tòa nhà Toàn Thắng.
Năm tôi 12 tuổi, lần đầu gặp Thẩm Chu cũng là ở đây.
Ba Thẩm từng nói: "Đừng sợ, nó là anh con."
Đàn chị Quan Diêu vẫy tay: "Tư Tư, chị đi trước nhé."
Tôi hạ kính đáp lại, rồi nhanh chóng rơi vào suy nghĩ.
Thẩm Chu công tư phân minh như vậy, lần này gặp tôi là vì công hay vì tư? Giọng Quan Tu dịu dàng vang lên: "Tư Tư, trông em không ổn lắm, khó chịu à?"
"Có chút say xe, không sao đâu."
Anh ngẩng đầu bảo tài xế: "Tấp vào lề, lấy miếng dán chống say xe cho Tư Tư."
"Không cần đâu, em say xe không nặng, xuống xe hít gió chút là ổn."
Anh vẫn đưa thuốc đến trước mặt tôi: "Mẹ và chị gái tôi cũng dễ say xe. Thuốc này lần trước đi cắm trại còn dư, em dùng thử đi, biết đâu sẽ dễ chịu hơn."
"Cảm ơn anh."
"Cũng may em gửi địa chỉ, trước khi đến đây Diêu Diêu còn dặn tôi phải đưa em tới tận nơi rồi mới được đi."
Diêu Diêu là tên nhỏ của đàn chị Quan Diêu.
Tôi không từ chối nữa, chuyển địa chỉ Thẩm Chu gửi sang cho anh.
GPS bật lên: "Rẽ phải vào đường Vãn Châu, đi tiếp 2.6 cây số."
Lại là chỗ này, vòng đi vòng lại vẫn trở về.
Xe dừng hẳn, tôi xuống xe lễ phép: "Cảm ơn Quan tổng, làm phiền anh nhờ người đưa hành lý lên giúp."
"Không sao, tôi cũng về khách sạn luôn. Chúc hợp tác thuận lợi."
Địa chỉ định vị lại là một tiệm trà sữa.
Rõ ràng chẳng phải nơi bàn chuyện nghiêm túc.
Tôi đẩy cửa bước vào, nhạc "Năm tháng vội vã" vang lên quen thuộc.
Trong thế giới toàn áo đồng phục đen trắng, Thẩm Chu với bộ vest chỉn chu, nổi bật đến chói mắt.
Không chỉ anh lạc tông, mà tôi cũng là kẻ lạc vào không đúng thế giới.
Cuộc tái ngộ như đã được dự liệu, nhưng giọng điệu lại lạnh nhạt như đối tác làm ăn: "Thẩm Tổng, bây giờ đi xem nhà luôn không?"
Anh đứng lên chỉnh áo và đi thẳng ra cửa: "Đói rồi."
Bên B như tôi thu mình chẳng có quyền lên tiếng.
Đàn chị đã thức trắng hai đêm vì dự án cửa hàng, tôi không thể làm lỡ việc.
Khi rời tiệm, câu hát "dù tình còn vương vấn…" vừa đúng lúc vang lên, nghe thì hợp cảnh nhưng dùng để ví tôi và Thẩm Chu thì không đúng chút nào.
Tôi nhanh tay nhắn trợ lý: "Đặt cho tôi phòng riêng ở A Thành."
"Vâng ạ, khách có kiêng gì không ạ?" Trong đầu tôi lướt qua mọi ký ức: "Anh ấy không ăn cay, cũng không ăn nội tạng."
Vừa định đi theo Thẩm Chu thì trợ lý đã gửi địa chỉ.
Không xa lắm, có thể đi bộ được.
"Thẩm Tổng."
Anh quay đầu.
"Tôi đã đặt phòng riêng rồi, từ đây đi bộ là tới."
Chưa kịp đợi anh phản hồi, phía sau vang lên giọng của Quan Tu.
Anh bước đến với tài liệu trên tay.
"Sợ là tài liệu quan trọng nên tài xế quay lại đưa cho em, hy vọng không làm trễ việc."
Tôi nhìn qua thấy cũng chẳng quan trọng gì, chỉ là vài bản phác thảo.
Tôi nhận lấy: "Cảm ơn anh."
Ánh mắt Thẩm Chu liếc đến, lạnh lùng đánh giá tôi và Quan Tu.
"Quan Tổng dùng cơm chưa?"
Quan Tu mỉm cười: "Cảm ơn Thẩm tổng, nhưng tôi còn việc."
Anh quay người rời đi, nhưng chỉ vài bước lại quay lại: "Tư Tư, miếng dán say xe lúc nãy em quên lấy, khó chịu thì nhớ dùng nhé. Hành lý khách sạn để tôi lo, em đừng bận tâm."
Bị đàn chị tẩy não quá nhiều về "cậu nhỏ lải nhải", tôi vô thức trở thành vai vãn bối ngoan ngoãn: "Vâng, em biết rồi. Anh cũng chú ý an toàn."
Vừa tiễn Quan Tu, quay đầu đã chạm phải ánh mắt khó chịu của Thẩm Chu.
"Còn không dẫn đường."
Tôi dẫn anh đi theo chỉ dẫn của bản đồ.
"Đến rồi."
Tôi quay lại.
Trong ánh hoàng hôn Thẩm Chu như được phủ một lớp ánh sáng dịu.
Nếu không phải đang mặc vest, thoáng nhìn còn tưởng thấy bóng dáng buổi tối trước kỳ thi đại học, ngày tim đập loạn nhịp.
Vào phòng riêng, nhìn thấy món ăn nhạt vị trên bàn, Thẩm Chu hỏi: "Cô và Quan Tu thân đến mức đó à?"
Anh chẳng phải biết tôi từng thiết kế nhà cho Quan Tu rồi sao? Rõ ràng cố tình hỏi.
Hôm nay đúng là trận kéo co vô nghĩa, nơi bàn chuyện làm ăn lại là tiệm trà sữa, đến giờ vẫn chưa nói nửa câu về dự án.
Tôi cố giữ bình tĩnh: "Thẩm Tổng có yêu cầu gì cho căn nhà cứ trao đổi với tôi."
Ánh mắt anh hẹp lại: "Cô chưa trả lời câu hỏi."
"Tạm xem là quen."
Mặt anh hơi sầm xuống.
Món ăn được mang lên, chúng tôi ăn trong im lặng.
Dù tôi cố kéo câu chuyện về công việc, nhưng Thẩm Chu hết lần này đến lần khác lái đi.
Tôi không hiểu anh muốn gì, thậm chí cảm giác anh chỉ đang trêu đùa tôi.
Ăn xong, tôi cạn kiệt kiên nhẫn đứng dậy: "Hôm nay Thẩm tổng không có ý bàn chính sự, vậy tôi về khách sạn trước."
"Về khách sạn?"
"Tôi chưa nói với dì Thẩm chuyện đi công tác, hơn nữa hành lý còn ở khách sạn."
Không có phản hồi.
Không khí lạnh ngắt, tiếng điện thoại phá vỡ im lặng.
Thẩm Chu nghe máy, giọng nữ bên kia như lập tức thổi bay tâm trạng nặng nề trên mặt anh.
"Ừ, được, lát tôi đi ngang mang về cho."
"Tư Tư?… Đúng, nó về rồi. Đang cạnh mẹ… Ừ… Hôm nay nó không về nhà đâu, nó đi ở với bạn trai."
Anh cố ý nói vậy.
Anh bật loa, đưa điện thoại về phía tôi.
"Tư Tư có bạn trai rồi à?" Giọng dịu dàng của dì Thẩm truyền đến.
Giọng nói ấy gợi lại những ký ức không dễ chịu.
"Tư Tư, con còn nhỏ, ra ngoài nhìn sẽ thấy có nhiều người tốt hơn anh nó. Con yêu người khác rồi sẽ quên nó rất nhanh thôi."
Tôi nghẹn lời.
Nếu tôi không phủ nhận, trong lòng bà tôi và Thẩm Chu mãi mãi là dây dưa không dứt.
Trong lúc tôi chần chừ, bà tiếp: "Tư Tư, dì nhớ con lắm. Hôm nay về nhà với anh nhé?"
"…Dạ được."
Bà vui đến mức quên cả dặn dò vội vàng cúp máy.
Tôi ngẩng lên, thấy trên mặt Thẩm Chu phủ thêm một tầng tối tăm.
Đường về im lặng nặng nề.
Tôi nhắn cho đàn chị: "Tối nay em không về khách sạn."
Chị ấy không biết nội tình, lập tức dồn dập gửi tin: "Em đang ở đâu?" "Sao không về?" "Sao không nói trước là về nhà?" Xen giữa lo lắng là lời báo cáo về tiến triển dự án, mọi thứ đều suôn sẻ.
Điện thoại reo liên tục làm tôi phân tâm.
Thẩm Chu lạnh lùng liếc qua: "Sao không trả lời? Không nói cho cô ấy cô không về à?"
"Em nói rồi, chắc chị ấy vẫn lo."