Menu
Chương trước Mục lục Chương sau

Trùng Phùng

Trong nhà chỉ còn tôi và Thẩm Chu, hai người vốn chẳng ưa nhau dựa vào nhau mà sống.


Tôi trừ việc xuống lấy đồ ăn thì hầu như không bước ra khỏi phòng, còn Thẩm Chu mê thể thao thì một ngày cũng khó chạm mặt tôi.


Cho đến một đêm tôi xuống uống nước, đi ngang thì thấy cửa phòng anh khẽ mở, bên trong truyền ra tiếng thở yếu ớt.


Ý thức được mình nghe thấy gì đó không nên nghe, mặt tôi đỏ bừng.


Phản ứng đầu tiên là bỏ chạy, nhưng tay vừa chạm vào tay nắm cửa thì nghe anh gọi tên tôi.


Não tôi như đứng hình.


Không phải anh ghét tôi sao? Nhưng sự thật chứng minh đó là hiểu lầm.


Trong tiếng gọi vừa gấp vừa yếu ớt của anh, tôi nhận ra có gì đó không ổn.


Đó là lần đầu tiên anh cho phép tôi bước vào lãnh địa của anh.


Phòng anh ngăn nắp đến bất ngờ, dù sau đó bị hai chúng tôi làm loạn hết cả.


Thẩm Chu co người trong góc giường, đau đớn.


Sau khi đến bệnh viện mới biết anh bị cúm nặng, hôm đó sốt cao, anh gọi tôi chỉ để cầu cứu.


Sau khi anh khỏi bệnh thì tôi lại bị lây.


Hai người cứ thế mà ở bệnh viện nửa tháng.


Mùa hè đó vì bệnh mà chúng tôi bất đắc dĩ dựa vào nhau, đến mức về sau ranh giới bị xóa nhòa.


Đầu năm lớp 12, Thẩm Chu bỗng giác ngộ cái gọi là "trách nhiệm và nghĩa vụ của anh trai".


Có nam sinh cả gan đưa thư tình cho tôi, Thẩm Chu biết xong liền chặn cậu ta ngay trước lớp.


Lý do từ chối cũng thẳng thừng: "Trong nhà có người không đồng ý."


Từ đó học sinh trường số 11 đều biết Thẩm Tư Tư bị quản lý cực nghiêm, còn "anh trai học bá" thì tuyệt đối không cho cô ấy yêu sớm.


Tối hôm thi đại học xong, trong buổi tụ họp, nam sinh từng đưa thư tình cho tôi lại mượn trò chơi để tỏ tình: "Thẩm Tư Tư, thi đại học rồi thì đâu gọi là yêu sớm nữa, cậu thấy tớ..."


Chưa kịp nói xong thì Thẩm Chu đẩy cửa bước vào, cười nói: "Xin lỗi đã cắt ngang, nhà chúng tôi 9 giờ là giờ giới nghiêm, Tư Tư, chúng ta phải về rồi."


Tôi theo anh ra ngoài.


Trên con phố tối hai người đi trước sau chậm rãi.


Thật ra chẳng có giới nghiêm nào cả.


Tại sao Thẩm Chu liên tục làm vậy… Tôi nhìn bóng hai chúng tôi chồng lên nhau dưới đất, bắt đầu nghiệm chứng suy đoán của mình.


"Cậu thấy cậu ấy thế nào?" Anh quay đầu lại, mặt đầy mơ hồ.


"Thế nào là thế nào?" Tôi lúc đó đâu biết uyển chuyển.


"Tớ nói Hứa Niên đó, cậu thấy cậu ta thế nào."


Sắc mặt Thẩm Chu thay đổi ngay.


"Không thế nào cả."


"Tớ thích cậu, nên cậu ta không thế nào hết."


Ngày đó thật đẹp.


Nghĩ rằng tình yêu có thể vượt mọi khó khăn, Nghĩ rằng chỉ cần yêu là có thể thay đổi cái nhìn của người đời.


Cho đến khi dì Thẩm cầm ảnh chụp chung của hai đứa, gõ cửa phòng tôi.


"Tư Tư, hai đứa còn quá nhỏ, con nghĩ tình cảm đó chịu nổi những lời gièm pha không?" "Dì đưa con ra nước ngoài học nhé."


Lời bà như tiếng chuông vang mãi trong lòng tôi.


Đúng lúc này, tiếng phát thanh nhà ga vang lên cắt đứt dòng hồi tưởng của tôi: "Thưa quý khách, phía trước là ga C Thành……".


Đêm muộn đến C Thành, tôi rửa mặt, chỉnh sửa báo cáo, xong xuôi mọi thứ thì chỉ còn bốn tiếng để ngủ.


Ký ức cứ quay lại khiến tôi trằn trọc mãi.


Hôm sau đi làm, tôi xoa huyệt thái dương đau nhức.


Đầu óc mơ hồ khiến tôi báo cáo kế hoạch sai mấy lần.


Tan họp chị đàn chị giữ tôi lại, Nói là đàn chị nhưng thật ra là cộng sự của tôi.


Năm ngoái tôi vừa tốt nghiệp thì chú Thẩm chuyển toàn bộ tài sản bà để lại sang tên tôi.


Không muốn đi làm thuê, đúng lúc đàn chị rủ khởi nghiệp thế là hai đứa cùng làm, cả công ty cũng chỉ có bốn người gồm hai chúng tôi và trợ lý.


Chị ấy lo quan hệ, tôi lo ý tưởng và kế hoạch.


"Tư Tư, hôm nay trạng thái em không đúng lắm, không khỏe à?" "Em ngủ không đủ."


Chị ấy chắp tay làm bộ thương xót: "Khổ cho bảo bối của chị quá."


"À đúng rồi, có chuyện vui nói em nghe.


Hôm qua nhờ cậu nhỏ của chị giới thiệu mà chị chốt thêm hai đơn lớn, thương hiệu của họ muốn nâng cấp cửa hàng."


Cậu nhỏ của chị, Quan Tu.


Đồ án tốt nghiệp của anh ấy từng thắng giải vàng thiết kế quốc tế, thầy tôi hay nhắc tên anh trong lớp, tiếc là anh không theo ngành mà về nhà kế nghiệp.


"Không phải hai đơn sao?" Chị đứng lên bóp vai tôi: "Không uổng công Tư Tư nhà chị nhạy bén.


Chị nghe khách bảo họ vừa mua nhà mới, chị tiện tay cho họ xem bản thiết kế biệt thự em làm cho cậu nhỏ của chị.


Thế là chốt đơn luôn."


"Hơn nữa họ chỉ định đích danh em, hợp đồng ký xong rồi."


"Được, gửi liên hệ và danh thiếp cho em để tiện làm việc."


Chị giơ tay làm dấu OK rồi quay lại bàn.


Điện thoại rung, tin nhắn mới hiện lên hiển thị người gửi được lưu chú thích là dì Thẩm.


"Hôm qua nghe anh con nói con về A Thành, về nước làm nửa năm rồi mà sao chưa đến thăm dì."


"Tư Tư, bốn năm không gặp, chú dì và anh con đều nhớ con lắm, khi nào rảnh cùng đi ăn bữa cơm nhé."


Lời bà chân thành, nhưng câu chữ lại khéo léo đặt tôi và Thẩm Chu vào vị trí "anh trai em gái", cắt đứt mọi khả năng khác.


Có lẽ bà vẫn chưa quên chuyện năm đó, vết thương không bao giờ lành trong lòng bà.


"Gần đây công ty bận, cuối tháng nghỉ con sẽ về."


Trong lúc đợi phản hồi, tôi máy móc bấm mở danh thiếp đàn chị vừa gửi, gửi yêu cầu kết bạn.


Giường như yêu cầu kết bạn được chấp nhận ngay lập tức.


Tin nhắn tự động trên WeChat bật lên: "Tôi là Thẩm Chu."


Trùng hợp đến mức khiến người ta khó tin.


Tôi hít sâu ổn định tâm trạng rồi trả lời: "Xin chào, tôi là Thẩm Tư Tư của studio Sốc Khê, anh có thể gửi cho tôi ý tưởng tổng quan về căn nhà cũng như nhu cầu sử dụng các không gian.


Nếu tiện thì chúng ta có thể gặp mặt trực tiếp để trao đổi, đồng thời lấy chìa khóa."


"Được."


Đối phương thẳng thừng gửi qua một địa chỉ.


"Thứ sáu tuần sau, 17:30, tôi chờ cô ở đây."


"Được."


Anh ta dứt khoát, cuộc trò chuyện dừng lại tại đó.


Tin nhắn của dì Thẩm cũng trả lời: "Tốt quá."


Sự vui vẻ trong lời bà không hề giả.


Tôi định nói với bà chuyện thứ sáu phải đi công tác A Thành, nhưng sợ lúc đó không rảnh gặp lại thành thất hứa.

Chương trước Mục lục Chương sau
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận