Cảnh sát nắm rõ tình hình xong liền rời đi.
Xét thấy Thẩm Dật là con trai, chăm sóc mẹ không tiện, tôi đã thuê một y tá chăm sóc 24/7 cho mẹ hắn.
Sau đó tôi đưa Thẩm Dật đến căn hộ tôi mua gần trường.
Vì chỉ có một phòng ngủ nên Thẩm Dật phải ngủ ở phòng khách.
Nhưng nhìn dáng vẻ hắn dường như không hề để tâm.
Buổi tối sau khi tắm xong, tôi nằm trên giường chơi điện thoại thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ nhẹ.
“Có chuyện gì thế?”
Tôi không dậy mở cửa.
Giọng nói khàn khàn từ tính của Thẩm Dật vang lên bên ngoài: “Tôi thấy quần áo của cậu vẫn chưa giặt, muốn hỏi xem tôi có thể giúp cậu giặt không?”
Như sợ tôi từ chối, hắn lại bổ sung: “Dù sao tôi cũng phải giặt đồ, trên váy cậu còn dính m.á.u của mẹ tôi, để đến mai sẽ khó tẩy hơn.”
Tôi nghĩ mình cũng khá thích chiếc váy hôm nay mặc, thế là đồng ý.
Ban đầu tôi tưởng Thẩm Dật chỉ giúp giặt váy.
Nhưng khi tôi ra ngoài, lại thấy đôi tay to lớn của hắn đang tỉ mỉ vò giặt nội y của tôi.
Một luồng hơi nóng lan đến gò má, tôi vô thức gọi tên Thẩm Dật.
Thẩm Dật ngước mắt lên, nghi hoặc nhìn tôi.
“Sao thế?”
Tôi không biết phải mở miệng thế nào, dù gì cũng do mình không hỏi kỹ đã đồng ý.
Lắp bắp mãi, cuối cùng tôi chỉ có thể chỉ vào người hắn.
“Cậu… sao không mặc áo?”
Lúc này hắn để trần nửa người trên, lộ ra cơ bắp rắn chắc khiến da đầu người khác tê dại.
Tôi chưa từng nhận ra — nội y của tôi trong tay hắn lại nhỏ bé đến vậy, như thể chỉ cần nhẹ tay một chút là có thể xé rách.
Thẩm Dật có chút ấm ức.
“Quần áo của tôi đều để ở nhà, không còn cái nào để thay.”
Lúc này tôi mới sực nhớ, đúng thật là hắn vẫn mặc chiếc quần ban sáng.
Cảm giác tội lỗi trong người tôi trào dâng, hắn giúp tôi giặt đồ, còn tôi thì bắt bẻ hắn.
Tôi lập tức lấy một chiếc áo mới từ trong phòng ra ném cho hắn.
Thẩm Dật cầm áo, giọng có chút bực bội: “Cậu mua chiếc áo này cho Cố Nam Phong?”
Biết hắn hiểu lầm, tôi vội giải thích: “Không phải, tôi mua cho bố tôi, Cố Nam Phong chưa từng đến đây, cậu cứ mặc tạm đi.”
Nói xong, tôi quay người bỏ chạy, không dám nhìn Thẩm Dật thêm một giây nào nữa, sợ hắn phát hiện má và cổ tôi đã đỏ bừng.
Lúc này bình luận trên màn hình cũng đang phấn khích.
[A a a, phản diện đang giặt nội y cho nữ chính, từng chỗ đều được tỉ mỉ chà giặt.]
[Nhìn thế này, ngón tay phản diện dài ghê.]
[Bình luận trên, tôi thật sự không muốn hiểu ngay đâu.]
[Phản diện bắt đầu giặt quần lót của nữ chính rồi, cứu tôi, sao có thể “nóng” thế này!]
[Người khác giặt đồ là hình phạt, phản diện giặt đồ là phần thưởng. Nữ chính à, cô cứ tiếp tục thưởng cho phản diện thế này, tôi sợ sau này cô xuống giường không nổi mất.]
Bình luận càng lúc càng quá đáng, tôi quyết định trùm chăn lại, nhắm mắt không thèm xem nữa.