Menu
Chương trước Mục lục Chương sau

Sự Thật Phũ Phàng Và Ngọn Lửa Hận Thù

Chương 2: Sự Thật Phũ Phàng Và Ngọn Lửa Hận Thù

Tối hôm đó, nửa tỉnh nửa mơ, tôi nghe tiếng nói chuyện the thé ngoài phòng khách. Tiếng nói rất nhỏ nhưng đủ để tôi đoán ra đó là ba mẹ.

"Biết sao được, con nhỏ đó tò mò sớm hơn chúng ta nghĩ. Anh đã bảo em đừng cho nó ra ngoài trời rồi!" Ba tôi nói.

"Anh à, chúng ta phải làm sao đây? Nếu nó biết sự thật nó là con gái Thần Mặt Trời thì sao? Em không muốn bị c.h.ặ.t đ.ầ.u đâu!"

"Em nói nhỏ thôi, lỡ nó nghe được thì sao. Để anh nghĩ cách."

"Hay là mình đừng chờ nó lớn nữa, bây giờ ăn thịt nó luôn đi."

"Không được, tuyệt đối không! Phải chờ cho thân xác nó đủ 18 tuổi, lúc đó anh sẽ ăn thịt nó, thống lĩnh hệ Mặt Trời. Còn em sẽ là phu nhân thần Mặt Trời!"

Tôi không tin được những điều mình vừa nghe thấy. Thần Mặt Trời là sao? Chặt đầu là sao? Ăn thịt ai?

Tôi khẽ nhón chân đi lại mở hé cửa.

"A..." Tôi bụm miệng lại để tránh phát ra tiếng hét kinh hãi của mình.

Trước mắt tôi hiện tại là một con quỷ đầu chuột đang ngồi xổm và một con quỷ đuôi rắn khoác lên mình tấm áo da người.

Chúng vừa bàn bạc với nhau vừa nhâm nhi gặm nhấm một nhau t.h.a.i còn đỏ hỏn.

Cảnh tượng này khiến một cô bé 3 tuổi như tôi không khỏi nôn thốc nôn tháo.

Nghĩ chỉ là do nghĩ nhiều gặp ác mộng, tôi dụi mắt, quay về giường, trùm chăn kín mít từ đầu tới chân. Mồ hôi lạnh tuôn ướt lưng.


--Bảy năm sau--

"Chúc mừng sinh nhật! Con gái yêu!" Ba tôi nói.

"Con cám ơn ba." Tôi mỉm cười.

"Nhiên Nhiên, cậu khui quà ra đi!" Lạc Lạc - cô bạn thân thúc giục tôi.

"Nhanh lên tớ hóng lắm rồi đấy!"

"Rồi rồi tớ khui đây, Lạc Lạc gói gì trong này mà kĩ thế không biết!" Tôi xé từng lớp bao bì của món quà.

Là một mô hình mặt trời mini.

Ba mẹ tôi sững người nhìn món quà nhỏ xinh tôi cầm trên tay. Đôi mắt họ loé chút ánh đỏ tươi của màu máu.

"Là mô hình MẶT TRỜI mini đó, tớ tặng cậu, sinh nhật vui vẻ nhé cô bạn!" Lạc Lạc cười nói.

"M-Mặt Trời..." Tôi ngơ ngác. "Vậy ra nó là mặt trời sao..."

"Thế còn quả cầu lửa..."

Ba mẹ tôi chạy tới xô ngã Lạc Lạc - điều mà trước nay ông bà chưa hề làm với một đứa trẻ: "Mày cút ra chỗ khác!"

Lạc Lạc bị xô ngã vào con d.a.o lam dùng để cắt giấy gói quà trên sàn, chưa hiểu chuyện gì xảy ra đã phải chịu sự đau đớn do con dao cứa rách chảy m.á.u một mảng da thịt.

Tôi không thể tin điều ba mẹ vừa làm với người bạn thân nhất của mình. Nhưng tôi không có thời gian nghĩ về chuyện đó. Bây giờ đầu tôi cứ ong ong 2 tiếng "MẶT TRỜI"


Chuyện bắt đầu từ lúc tôi còn nhỏ...

Tôi chỉ tay lên bầu trời và hỏi ba mẹ: "Ba mẹ ơi, kia là gì ạ?"

Ông bà lập tức bế tôi vào nhà, khoá cửa lại.

"Đó là quả cầu lửa đấy con yêu! Nó nóng và đáng sợ lắm. Ba mẹ cấm con nhìn vào nó vì nó có thể thiêu đốt con đấy!"

Tôi tin ngay, từ đó về sau tôi sợ "quả cầu lửa" lắm, không dám ngước nhìn nó lâu.

***

Ấy thế mà ngay lúc này, Lạc Lạc lại gọi "quả cầu lửa" bằng từ "Mặt trời"

Nó quen lắm, tôi đã nghe ở đâu rồi. Tôi có cảm giác như "Mặt Trời" mới là nơi mà tôi thuộc về. Nhưng càng nghĩ về nó, đầu tôi càng đau nhói. Như có một "Mặt Trời" đang thiêu đốt đầu tôi như ba mẹ tôi từng nói.

"Này, mi tỉnh lại được rồi đấy, con kia. Đừng làm bộ ngất xỉu nữa!" Một tiếng nói quen thuộc kéo tôi về với thực tại.

"Hơ..." Tôi mở hé mắt, mọi thứ khiến tôi c.h.ế.t lặng.

Xung quanh tôi hiện tại là một cái chuồng bằng sắt to tướng không lối thoát. Chỉ có cái lỗ hình chữ nhật bằng một gang tay giúp tôi nhìn ra bên ngoài cũng như người ngoài nhìn thấy tôi.

Và giọng nói vừa gọi tôi khi nãy là của 2 người đứng bên ngoài. Không hẳn là người.

Đó là một con quỷ cái đầu chuột gớm ghiếc có 2 chiếc răng hô và một con quỷ khác với cái đuôi là rắn Đuôi Chuông đang khoác lên mình một tấm da người.

Toàn bộ khung cảnh trước mắt khiến tôi lạnh toát. Mồ hôi vẫn còn đọng trên lưng áo. Tôi đã 10 tuổi, không còn là đứa bé 3 tuổi mơ thấy ác mộng nữa. Tôi biết rõ đây không phải là mơ. Cái cảm giác kinh tởm và sự phản bội đau đớn đến thấu xương này là thật.

Lúc này dù không muốn tôi cũng phải chấp nhận một sự thật phũ phàng: Con quỷ cái đầu chuột gớm ghiếc mang hàm răng hô nhọn hoắt và con quỷ đuôi rắn khoác áo da người kia chính là ba mẹ mà tôi luôn yêu quý, kính trọng. Nó nghiêng đầu, tiếng cười the thé của nó xé toang sự im lặng của căn phòng: "Ồ, mày đã tỉnh rồi à? Diễn kịch giỏi hơn bọn tao nghĩ đấy, Cố Nhiên Nhiên."

"Mày nói gì vậy? Ánh Dương Nguyệt mới đúng chứ? Phải không? Hahahaha" Con quỷ với con rắn đang ngoe nguẩy sau đít kia cười vào mặt tôi.

Con quỷ đuôi rắn Đuôi Chuông, khoác lên mình tấm da người rách nát mà nó vừa lột bỏ, dùng cái đuôi to lớn của mình gõ mạnh vào song sắt. Tiếng kim loại va chạm keng, keng vang lên như tiếng chuông báo tử: "Tỉnh là tốt. Tỉnh để biết thân phận của mình. Con nhóc tò mò. Mày biết quá nhiều rồi."

"Mà cái con ch.ó kia cũng thật lanh chanh. Khổ công ta giấu cái từ cấm kỵ ấy bấy lâu nay, giờ thành công cốc! Nếu để ngươi nghe thấy từ 'Mặt Trời' thì ngươi sẽ nhớ lại tất cả. Con nhỏ đó đáng bị trừng trị! "

Tôi lùi sâu vào góc lồng, cố gắng giữ lại chút hơi tàn của lòng can đảm.

"Các người… đã làm gì Lạc Lạc?" Giọng tôi run rẩy, nhưng tôi phải hỏi. Lạc Lạc là người bạn duy nhất dám nhắc đến từ "Mặt Trời" và bị chính những kẻ tôi gọi là ba mẹ xô ngã.

Quỷ chuột cười khùng khục, lấy chiếc chân gầy guộc, sắc nhọn khẩy một miếng m.á.u khô trên sàn nhà. "Con nhóc đó hả? Chỉ là một con mồi vặt vãnh không cần thiết. Đáng lẽ nó nên ngoan ngoãn như những đứa trẻ khác, cấm nó đến gần mày là tốt nhất. Nhưng nó đã lỡ miệng nói ra cái tên cấm kỵ, cái tên mà chúng ta đã dùng bảy năm trời để che giấu."

"Mặt Trời…" Tôi thì thào. Chỉ hai từ đó thôi đã khiến đầu tôi lại bắt đầu đau nhói. Tất cả kí ức về cái từ đó ùa vào tâm trí tôi."Vậy ra, những gì tôi nghe thấy bảy năm trước là thật… Các người không phải là ba mẹ tôi. Các người là… những kẻ t.h.ả.m sát gia tộc tôi!"

Quỷ rắn rít lên một tiếng dài, cái đuôi đập mạnh hơn, suýt làm đổ sập chiếc đèn dầu cũ kỹ. "Đúng vậy! Chúng ta là Quỷ Lai – loài quỷ sinh ra từ sự hỗn tạp của người và thú, mạnh mẽ và thèm khát những linh hồn tinh khiết. Gia tộc Mặt Trời đã bị diệt vong dưới tay chúng ta! Chỉ còn lại mày, cái mầm mống cuối cùng của thần thánh, cần phải được 'nuôi dưỡng'."

"Tại sao không g.i.ế.c tôi ngay lúc tôi mới sinh ra?" Tôi gào lên, dù biết câu trả lời có lẽ sẽ còn tàn nhẫn hơn.

Quỷ chuột nhếch mép, để lộ cả hai chiếc răng nanh. "Bởi vì mày là Hậu duệ cuối cùng. Máu của thần thánh còn sống sót đến cuối cùng không thể bị đ.á.n.h bại bởi bất cứ sức mạnh quỷ dữ nào cho đến khi nó đạt đến độ CHÍN. Một lời nguyền, hay đúng hơn là một lời tiên tri, đã bảo vệ mày. Nó nói rằng, nếu mày chưa đủ 18 tuổi, bất kỳ Quỷ Lai nào chạm vào linh hồn mày với ý định ăn thịt, sức mạnh Mặt Trời sẽ phản phệ và thiêu đốt kẻ đó thành tro bụi. Chúng ta phải chờ. Phải đợi đến lúc mày trở thành một món ăn hoàn hảo."

Tôi nghe rõ từng chữ. 18 tuổi. Tám năm nữa.

Khoảnh khắc đó, mọi sợ hãi bỗng tan biến, nhường chỗ cho một ngọn lửa lạnh lẽo, tăm tối hơn cả bóng đêm. Đó là ngọn lửa của sự căm thù thuần túy.

Tôi nhếch mép cười, khạc nhổ một bãi nước bọt xuống chân 2 con quỷ lai:

"Hừ, để ta xem, lũ quỷ phèn các ngươi có thể làm gì lại một hậu duệ của thần Mặt Trời vẫn còn 8 năm được bao bọc?"

Chúng tức giận đá mạnh vào cái lồng sắt rồi bỏ đi. Bỏ mặc tôi với ngôi tù lãnh lẽo tối tăm không ai bầu bạn.

***

Tám năm sau. Từ 10 đến 18 tuổi. Cái chuồng sắt khổng lồ đó đã trở thành nhà tù, nhưng cũng là lò luyện của tôi.

Chương trước Mục lục Chương sau
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận