Menu
Chương trước Mục lục

Tái Sinh Thành Thần Tử, Thống Lĩnh Nhân Gian

Tám năm sau. Từ 10 đến 18 tuổi. Cái chuồng sắt khổng lồ đó đã trở thành nhà tù, nhưng cũng là lò luyện của tôi.

Trong suốt tám năm, hai con quỷ thay phiên nhau canh giữ. Chúng cho tôi ăn uống đầy đủ để thân xác tôi lớn lên, nhưng lại không bao giờ cho tôi tiếp xúc với bất kỳ tia sáng tự nhiên nào, chỉ có ánh đèn dầu leo lét, hoặc ánh sáng mờ nhạt từ cái lỗ thông hơi nhỏ xíu hình chữ nhật trên vách lồng.

Nhưng chúng đã phạm một sai lầm c.h.ế.t người. Chúng quên mất rằng, Mặt Trời không chỉ là ánh sáng bên ngoài, mà còn là ngọn lửa thiêng liêng chảy trong huyết quản của tôi.

Năm tôi 12 tuổi, tôi bắt đầu luyện tập.

Tôi nhớ lại lời dối trá của chúng khi tôi còn bé: "Đó là quả cầu lửa đấy con yêu! Nó nóng và đáng sợ lắm. Ba mẹ cấm con nhìn vào nó vì nó có thể thiêu đốt con đấy!"

Chính nỗi sợ đó đã khoá chặt sức mạnh của tôi. Giờ đây, ở nơi tăm tối này, tôi đã ép bản thân phải đối diện với nó. Tôi nhắm mắt lại, tưởng tượng về "quả cầu lửa" kinh khủng đó, không phải là một mối đe dọa, mà là một phần của chính mình.

Mỗi khi cơn đau đầu nhói lên vì cố gắng nhớ lại, tôi đều cố gắng trấn tĩnh, biến cơn đau thành một luồng năng lượng ấm áp. Sau nhiều tháng, tôi cảm nhận được sự thay đổi tinh vi. Khi tôi tập trung, lòng bàn tay tôi ấm lên, không phải là hơi ấm bình thường, mà là một loại nhiệt độ rực rỡ, thiêng liêng và cháy bỏng.

Tôi bắt đầu thử nghiệm. Đầu tiên là điều khiển nhiệt độ. Tôi cố gắng làm tan chảy một giọt nước trên sàn, nó bốc hơi ngay lập tức. Sau đó là ánh sáng. Mặc dù bị nhốt trong bóng tối, nhưng khi tôi nhắm mắt và tập trung, tôi có thể tạo ra một đốm sáng nhỏ như đom đóm ngay trong không trung, rồi dần dần lớn hơn, nóng hơn, cho đến khi nó rực rỡ như một vì sao thu nhỏ.

Tôi đã khôi phục được trí nhớ. Ký ức về một gia tộc huy hoàng sống trong ánh sáng, những người bảo vệ Hệ Mặt Trời, và khoảnh khắc t.h.ả.m sát. Máu và tro tàn. Khuôn mặt của mẹ Mặt Trời, cha Ánh Sáng, và cả nghìn người anh em HÀNH TINH bị Quỷ Lai tàn sát.

Những ký ức đó là dầu, là củi, là nhiên liệu cho ngọn lửa hận thù trong tôi. Tôi không chỉ sống sót vì lời tiên tri, tôi sống sót để báo thù.

Cứ mỗi sáu tháng, hai con quỷ lại đến kiểm tra tôi. Chúng cười cợt, nói về kế hoạch ăn thịt và thống lĩnh vũ trụ. Chúng tưởng tôi vẫn là cô bé ngây thơ, sợ hãi. Tôi luôn giả vờ run rẩy, khóc lóc, để chúng tự mãn với sự lừa dối của mình.

"Nhìn xem, con bé vẫn sợ chúng ta kìa," Quỷ rắn nói với giọng khinh miệt khi tôi 15 tuổi. "Nó sợ ánh sáng, sợ cái tên Mặt Trời. Sức mạnh đó đã ngủ yên vĩnh viễn."

Nhưng chúng đâu biết, mỗi giọt nước mắt tôi rơi xuống đều mang theo ánh sáng chói lòa của một ngôi sao đang rực cháy.

Đêm trước sinh nhật thứ 18 của tôi.

Không khí trong căn phòng ẩm mốc ngập tràn một sự phấn khích bệnh hoạn. Tôi nghe rõ tiếng chân trần sột soạt, tiếng móng vuốt cào trên nền đất và cả tiếng nhai tóp tép ghê rợn từ bên ngoài lồng.

"Cuối cùng… cuối cùng cũng đến lúc rồi!" Quỷ rắn rít lên, đuôi lắc lư phát ra tiếng lách cách như một bản nhạc tang tóc. "Tối nay, anh sẽ ăn thịt nó, nuốt trọn linh hồn thần thánh của nó, và trở thành chủ nhân mới của Hệ Mặt Trời!"

"Và em sẽ là phu nhân của Ngài," Quỷ chuột thì thầm, tiếng răng cửa nghiến kin kít. "Cố Nhiên Nhiên, mày sẽ trở thành một phần của sự vĩ đại của chúng ta. Một món ăn khai vị hoàn hảo."

Tôi nằm im trong lồng, cơ thể cuộn tròn, nhưng bên trong, mọi tế bào đang reo vang. Sức mạnh Thần Mặt Trời không cần phải được kích hoạt bằng nghi lễ hay phép thuật cổ xưa. Nó chỉ cần thời điểm.

Giờ đây, thân xác tôi đã đủ 18 tuổi. Lời tiên tri bảo vệ tôi đã kết thúc vai trò của nó. Và ngay giây phút này, sức mạnh đã trưởng thành hoàn toàn, như một Mặt Trời mới vừa được sinh ra.

Tôi không còn run rẩy. Hận thù đã tôi luyện tôi thành một khối băng cháy.

Tôi nhớ lại Lạc Lạc. Tôi không biết cô bạn thân nhất của mình giờ ở đâu, nhưng tôi thề, việc đầu tiên tôi làm sau khi thoát khỏi đây là tìm cô ấy, hoặc ít nhất là đảm bảo cho linh hồn cô ấy được yên nghỉ, nếu cô ấy đã c.h.ế.t. Sự phản bội này không chỉ là cá nhân, nó là sự sỉ nhục của cả một chủng tộc.

"Mở cửa!" Quỷ rắn gầm lên, không thể chờ đợi thêm nữa. "Đừng làm hỏng nó. Chúng ta phải chuẩn bị nghi thức. Lôi nó ra."

Két…

Âm thanh cánh cửa sắt được mở khóa, một tiếng động mà tôi đã chờ đợi suốt tám năm.

Hai con quỷ cùng lúc tiến vào, ánh mắt tham lam, dã tâm cháy rực trong đôi mắt đỏ ngầu. Chúng lao về phía tôi, móng vuốt sắc bén chực chờ xé xác.

Đúng lúc đó, tôi mở mắt.

Không phải ánh mắt ngây thơ, sợ hãi của cô bé Nhiên Nhiên. Mà là đôi mắt của hàng tỷ ngôi sao vừa được nhen nhóm, rực rỡ và tối cao.

"Nhiên Nhiên, chịu c.h.ế.t đi, con gái yêu!" Quỷ chuột cười điên dại.

"Không," tôi lạnh lùng đáp. "Là các ngươi phải trả giá."

Trong khoảnh khắc, không khí bị xé toạc. Không có tiếng sét, không có tiếng nổ lớn, chỉ có sự im lặng đến kinh hoàng khi một khối năng lượng tinh khiết, rực rỡ, tối thượng được giải phóng.

Tôi vươn tay ra, và ngay lập tức, một luồng sáng vàng kim, nóng bỏng hơn cả dung nham, mạnh mẽ hơn cả ngàn Mặt Trời, bùng lên từ cơ thể tôi. Nó không phải là lửa, nó là sự sốngsự huỷ diệt của một vị thần.

Hai con Quỷ Lai chưa kịp chạm vào tôi. Ánh sáng của tôi đã chiếu rọi vào chúng. Chúng gào thét, một tiếng gào thét không còn mang hình hài của chuột hay rắn, mà là tiếng kêu than đau đớn của những linh hồn bị thiêu đốt. Da thịt chúng tan chảy, xương cốt hoá thành tro bụi ngay lập tức. Chiếc áo da người m.á.u me mà chúng khoác lên mình biến mất, để lại hai hình hài Quỷ Lai méo mó, cuối cùng chỉ còn là hai vệt khói đen bốc lên rồi tan biến vào hư vô.

Cánh cửa sắt khổng lồ, được chế tạo để ngăn cản sự sống, giờ đây đang tan chảy, uốn cong và nhỏ giọt như sáp dưới sức nóng khủng khiếp toả ra từ tôi.

Tôi đứng dậy. Quần áo đã cháy hết, nhưng làn da tôi không hề hấn gì. Nơi Quỷ Lai từng đứng chỉ còn là một đống tro tàn, cùng với mùi khét lẹt của sự tội lỗi.

Cố Nhiên Nhiên ngây thơ hồn nhiên đã c.h.ế.t. Giờ đây chỉ còn lại Ánh Dương Nguyệt. 18 tuổi. Hậu duệ cuối cùng của Thần Mặt Trời.

Tôi bước ra khỏi căn lồng, bước qua đống tro tàn, không hề ngoái lại. Sức mạnh đã trở lại. Ký ức đã hoàn toàn được khôi phục.

Giờ đây, tôi đã sẵn sàng để thống lĩnh cả Hệ Mặt Trời, gieo rắc niềm vui, nỗi buồn, và cả sự kinh hãi cho nhân gian.

Hệ Mặt Trời sẽ lại rực cháy. Và trước hết, tôi sẽ đi tìm lại sự vĩ đại đã mất của mình. Mối thù này, tôi sẽ không quên.

***

Tôi bước ra. Ánh sáng vàng kim vừa thiêu đốt hai con Quỷ Lai đã tắt hẳn, nhưng sự nóng bỏng vẫn còn đọng lại trong không khí, như một đám tro tàn vừa dứt cơn cháy. Xung quanh tôi, căn phòng ẩm mốc của ngôi nhà nông dân nghèo khó đã không còn nguyên vẹn. Mọi thứ làm bằng kim loại – cái chuồng sắt, các dụng cụ làm bếp cũ kỹ, ngay cả đinh ghim trên vách tường – đều tan chảy, vặn vẹo thành những khối chất lỏng sáng lấp lánh rồi nhanh chóng nguội đi, biến thành những vật thể vô định hình.

Quần áo trên người tôi đã hoá thành tro bụi, nhưng tôi không hề cảm thấy trần trụi. Da thịt tôi, vốn đã quen với bóng tối và sự lạnh lẽo của lồng sắt, giờ đây toát ra một hơi ấm dịu nhẹ, lấp lánh như sương mai dưới ánh trăng. Mọi mệt mỏi, mọi sợ hãi của tám năm bị giam cầm đều đã tan biến, nhường chỗ cho cảm giác choáng ngợp và quyền năng tuyệt đối.

Tôi là Ánh Dương Nguyệt. Không phải Cố Nhiên Nhiên. Cái tên đó, cái thân phận nông dân nghèo khổ đó, đã c.h.ế.t cùng với hai con Quỷ Lai tham lam.

Tôi đi tới trước bức vách gỗ. Bàn tay phải của tôi khẽ chạm vào. Không cần bất kỳ sự tập trung hay nỗ lực nào, bàn tay tôi xuyên qua gỗ như xuyên qua không khí, để lại một dấu cháy hình bàn tay rực rỡ, nóng rát. Tôi không còn là người phàm.

Ánh sáng Mặt Trời bên ngoài đang len lỏi qua các khe cửa sổ. Lần đầu tiên sau tám năm, tôi chủ động nhìn vào ánh sáng. Nó không còn là "quả cầu lửa" đáng sợ trong lời dối trá của bọn Quỷ Lai, mà là nguồn cội, là huyết mạch của tôi. Nguồn năng lượng vô tận của vũ trụ tuôn chảy vào cơ thể tôi qua từng lỗ chân lông.

Tôi nhắm mắt lại. Trong đầu tôi, ký ức gia tộc, những kiến thức thần thánh và các siêu năng lực đã mất bắt đầu được khôi phục với tốc độ chóng mặt. Tôi biết mình có thể điều khiển nhiệt độ, ánh sáng, và cả năng lượng sống. Tôi là Thần Tử. Tôi là người thống lĩnh.

Việc đầu tiên tôi cần làm là thay đổi diện mạo. Thân thể 18 tuổi này đã được nuôi dưỡng để trở thành 'món ăn hoàn hảo' cho Quỷ Lai, nhưng nó vẫn mang vẻ khắc khổ, tiều tụy của con gái nhà nông.

Tôi tập trung năng lượng. Ánh sáng vàng kim lại một lần nữa bao bọc lấy tôi, nhưng lần này nó dịu dàng, êm ái như một lớp kén tơ. Khi ánh sáng tan đi, tôi cảm nhận được sự lột xác hoàn toàn.

Tôi nhìn xuống. Một bộ váy lụa trắng đơn giản, tinh khiết, nhưng lại không thể tìm thấy bất kỳ đường may hay chất liệu phàm tục nào. Nó được dệt từ chính ánh sáng Mặt Trời của tôi. Tôi ngước nhìn bóng phản chiếu của mình trên tấm gương đồng cũ kỹ còn sót lại.

Mái tóc đen nhánh của Cố Nhiên Nhiên đã biến mất. Thay vào đó là suối tóc vàng kim rực rỡ như tia nắng ban mai. Đôi mắt, vẫn là màu nâu hạt dẻ, nhưng giờ đây mỗi khi tôi tập trung, một vòng xoáy lửa vàng nhỏ lại xoay tròn bên trong đồng tử, mang theo vẻ đẹp tối cao và sự lạnh lùng của quyền lực.

Ánh Dương Nguyệt đã tái sinh.

Tôi quay lại nhìn đống tro tàn. Mối thù không thể chỉ dừng lại ở hai con Quỷ Lai hèn hạ này. Chúng chỉ là những con tốt. Gia tộc Quỷ Lai đứng sau vụ t.h.ả.m sát gia tộc Thần Mặt Trời vẫn còn đó, ẩn mình trong bóng tối của Hệ Mặt Trời.

"Lạc Lạc," tôi thầm gọi tên người bạn cũ.

Tôi bước ra khỏi căn nhà đổ nát. Khu vực này là một vùng quê hẻo lánh, gần cửa biển, nơi loài người ít đặt chân tới, lý tưởng cho bọn Quỷ Lai ẩn náu.

Ngay lập tức, tôi dùng khả năng tìm kiếm năng lượng. Tôi cần biết chuyện gì đã xảy ra với Lạc Lạc. Tôi tập trung vào dấu vết năng lượng còn sót lại của cô bé và nhận ra một điều kinh hoàng. Lạc Lạc vẫn còn sống, nhưng linh hồn cô bé đã bị tổn thương nghiêm trọng. Bọn Quỷ Lai đã hút một phần sức sống của cô bé, không phải để ăn thịt, mà là để làm 'thức ăn tạm thời' duy trì chúng trong suốt tám năm chờ đợi tôi trưởng thành.

May mắn thay, nhờ vào việc cô bé bị thương bởi con d.a.o lam (chi tiết trong Chương 1), m.á.u của cô ấy đã lưu lại một dấu vết năng lượng nhỏ mà tôi có thể dò theo. Lạc Lạc đã bị chúng vứt bỏ ở một nơi nào đó xa xôi, gần một thị trấn nhỏ của loài người.

Tôi sẽ cứu cô ấy. Đó là việc làm đầu tiên của Ánh Dương Nguyệt.

Tuy nhiên, tôi không thể manh động. Sức mạnh của tôi tuy tối thượng, nhưng tôi chỉ là một vị thần vừa tái sinh sau 18 năm bị phong ấn, chưa hoàn toàn làm chủ được tất cả các năng lực.

Tôi cần một nơi để ẩn mình, để luyện tập và để bắt đầu xây dựng lại đế chế của mình.

Tôi nhìn về phía chân trời. Mặt Trời đang lên.

Một suy nghĩ loé lên trong đầu tôi, một ký ức cổ xưa của gia tộc.

Gia tộc Mặt Trời không chỉ có khả năng tạo ra ánh sáng và nhiệt, mà còn có khả năng điều khiển 'Lực Hấp Dẫn' và 'Vòng Xoáy Thời Gian' trên quy mô nhỏ. Đây là siêu năng lực bí mật mà chỉ Hậu Duệ cuối cùng mới có thể sở hữu.

Tôi không thể du hành thời gian, nhưng tôi có thể biến đổi vật chất.

Tôi đưa tay lên không trung, tập trung năng lượng vào một ngọn đồi đá cằn cỗi gần bờ biển. Các viên đá cuội, đất cát, và khoáng vật bắt đầu run rẩy, bị điều khiển bởi một lực vô hình. Chỉ trong chốc lát, đồi đá đó bị nén lại, biến thành một khối kiến trúc hoàn hảo, một đền thờ nhỏ được làm từ đá cẩm thạch đen và vàng, ẩn mình một cách tinh vi giữa thiên nhiên. Nó không tuân theo bất kỳ luật kiến trúc nhân gian nào, mà là sự tổng hợp của ánh sáng và vật chất.

Đền thờ Mặt Trời. Đó sẽ là căn cứ nhỏ đầu tiên của tôi.

"Nhân gian," tôi thì thầm, giọng nói của tôi mang theo sự cộng hưởng của hàng triệu vì sao. "Sự hỗn loạn đã chấm dứt. Ta đã trở lại."

Tôi biết mình phải hành động. Đã đến lúc tôi phải đi tìm lại những bảo vật của gia tộc bị thất lạc, và quan trọng hơn, bắt đầu 'thống lĩnh' nhân gian theo cách của riêng tôi: gieo niềm vui, nỗi buồn, và sự kinh hãi.

Niềm vui cho những kẻ tôi bảo vệ. Nỗi buồn và sự kinh hãi cho những kẻ dám chống lại tôi.

Và đúng như lời tiên tri, một phần 'sứ mệnh' của tôi là gieo rắc tương tư. Vẻ đẹp mới của tôi, quyền lực mới của tôi, sẽ là vũ khí tối thượng để quyến rũ và thao túng những nam giới trần gian. Họ sẽ là con rối, là kẻ phụng sự, phục vụ cho sự trỗi dậy của Ánh Dương Nguyệt, Thần Mặt Trời mới.

Hành trình thống lĩnh, bắt đầu từ một thị trấn nhỏ bị lãng quên gần bờ biển. Tôi sẽ bắt đầu từ nơi hèn mọn nhất, và vươn lên tới bầu trời.

Chương trước Mục lục
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận