Khi ta tỉnh lại đã là giữa trưa hôm sau, say rượu làm cho cả người ta cực kỳ khó chịu. Đầu ta đau như muốn nổ ra.
Ta chậm rãi ngồi dậy, sau đó giật mình phát hiện trên giường ta có thêm một người. Nhìn kỹ, vốn là Ôn Ngọc, hắn đang ngủ say. Điều làm cho ta giật mình chính là, toàn thân hắn đang xích lõa! Theo tiềm thức, ta nhìn lại chính mình, cư nhiên ta cũng xích lõa như hắn.
Đầu óc ta rối loạn. Chuyện gì đã xảy ra? Chẳng lẽ tối hôm qua ta cùng Ôn Ngọc… Vài hình ảnh mơ hồ hiện lên, hình như là hình ảnh ta hôn hắn. Ta cúi đầu nhìn Ôn Ngọc, khuôn mặt hắn như đang gặp mộng đẹp, trên mặt lộ vẻ thỏa mãn tươi cười, nhìn qua như một thiên sứ thuần khiết.
Vốn là đang nằm mơ đi, nhưng đầu đau đến muốn nổ ra dứt khoát đánh tan hy vọng mỏng manh của ta – hẳn là nằm mơ sẽ không cảm thấy đau. Cùng một nhân loại phát sinh quan hệ, chuyện này kỳ thật không tính là gì, nhưng đối phương cư nhiên lại là một nam nhân? Mặc dù ta đối với phụ nữ luôn luôn không có hứng thú, nhưng đối với nam nhân, ta lại càng chán ghét!
Bây giờ phải làm sao? Làm như hết thảy chưa bao giờ xảy ra? Hay là đánh thức hắn hỏi một chút nên làm gì bây giờ? Hoặc là dứt khoát bỏ đi? Ta càng nghĩ, đầu càng đau lợi hại hơn. Trong tình huống này ta hẳn không có khả năng tự hỏi, hay là trước đi tắm nước nóng, làm cho cả người thanh tỉnh một chút.
Cả người ta đang ngâm trong nước nóng, trong óc lại càng loạn, bất quá dù ngâm nước nóng ta vẫn còn cảm thấy uể oải cùng khẩn trương, lý trí của ta cũng bắt đầu ngưng tụ lại.
Tình hình chi tiết đêm qua, mặc dù chi tiết ta không rõ ràng, nhưng ít ra ta biết lúc khởi đầu. Nhớ tới ánh mắt Ôn Ngọc bình thường nhìn ta, ít nhất hắn là thích ta. Nói không chừng hắn lấy cơ hội đêm qua để cùng ta một chỗ.
Cùng Ôn Ngọc cùng một chỗ... Ta bắt đầu tưởng tượng hình ảnh này, rất nhanh, toàn thân ta bắt đầu tê dại. Không được, tuyệt đối không được! Nói thế nào ta cũng là hồ ly, cũng là nhân vật đứng đầu trong hồ tộc. Không nói đến trong hồ tộc có hồ nữ kiều diễm mỹ lệ, cho dù trong nhân loại có nhiều phụ nữ thanh thuần ôn nhu, ta cũng không có hứng thú với phụ nữ, như thế nào có thể coi trọng một người nam nhân? Nếu như nói như thế, nếu như ta thực sự thích nam nhân, nam nhân so với Ôn Ngọc anh tuấn, xinh đẹp, thông minh, nhu thuận, có bản lãnh chỗ nào cũng có, ta như thế nào có thể lại coi trọng một người siêu xuẩn, pháp thuật siêu nát vụn, thần kinh siêu ngốc?
Hay là cùng hắn nói rõ đi. Ta thật sự không có biện pháp cho hắn cái gì. Chuyện tối hôm qua, tốt nhất hắn có thể quên đi, coi như chuyện gì chưa từng phát sinh, nếu không, ta cũng không có biện pháp cùng hắn hợp tác. Ta cũng không có hứng thú gì với hắn – đặc biệt là cùng một nam nhân sống chung.
Chờ hắn tỉnh lại sẽ nói cho hắn, hãy quên chuyện tối hôm qua, hay là chính ta sẽ rời đi. Mặc dù làm như vậy có chút vô tình, nhưng nếu không phải hắn muốn ta uống rượu, cũng sẽ không bị làm cho có cục diện này, có phải không?
Cứ như vậy đi. Ta nhắm mắt lại, trong nước mở rộng tứ chi, hưởng thụ nước nóng ôm lấy, thoải mái đến mức làm cho ta có chút mơ màng buồn ngủ. Trong đầu ta đột nhiên hiện lên hình ảnh, vốn là hình ảnh hai người xích lõa giao quấn lấy nhau, vốn là đoạn tình cảm lãnh liệt lưu lại đêm hôm qua. Ta ngáp một cái, dù sao cũng là quá khứ, sau này cũng không có khả năng lại xảy ra, hay là không nên suy nghĩ.
Nhưng có chút không đúng! Một loại cảm giác có điềm xấu bao phủ toàn thân ta. Mấy hình ảnh vừa rồi có chút không thích hợp, nhất thời ta cũng nghĩ không ra rốt cuộc không đúng chỗ nào, nhưng trong lòng có một loại cảm giác rất bất an.
Ta hít một hơi thật sâu, bắt đầu chậm rãi hồi tưởng lại, thân thể hai người xích lõa, trên giường quay cuồng triền miên, hai người cũng là nam nhân, một người là ta, một người là Ôn Ngọc – không có gì không đúng, là ta suy nghĩ nhiều.
Không đúng! Ta thoáng cái ngồi dậy. Tại sao, tại sao người ở dưới lại là ta?!
Ta từ trong nước bước ra, nhìn lại chính mình trong gương, người trong gương trợn to mắt nhìn ta, trong mắt tràn đầy biểu cảm khó có thể tin. Da thịt trắng toát nhiễm thương vết thâm và hôn ngân cùng hậu môn mơ hồ truyền đến đau đớn nói cho ta biết, ta, Diệm Nha, một hồ yêu hơn ba nghìn tuổi, bị một nhân loại, bị một người so với ta nhỏ, so với ta lùn, một loài người vô dụng hơn ta, ta lại bị nam nhân ăn!
Là mơ đi? Ta hẳn là đang nằm mơ đi? Loại chuyện hoang đường này hẳn là chỉ có trong mộng? Ta kinh ngạc nhìn lại chính mình, làm những chuyện mà trước kia chưa từng làm, cũng là chuyện ta không nghĩ bản thân mình lại làm, ta lớn tiếng hét lên.
Tiếng kêu bén nhọn kích thích tai, nhưng tại sao ta còn không tỉnh lại? Ta van xin ngươi, tùy tiện một người nào cũng được, đem ta đánh thức từ cái ác mộng đáng sợ này đi!
"Nha Nha, ngươi làm sao vậy?" Cánh cửa phòng tắm đột nhiên mở ra, một người mà giờ phút này ta nghĩ không muốn nhìn thấy nhất xuất hiện ngay cửa.
"Biến – ra – đi –" ta dùng hết khí lực toàn thân hét toán lên.
Cánh cửa nhanh chóng bị đóng lại, ta nhìn chằm chằm cánh cửa, có một cỗ ý muốn lập tức phá cánh cửa ra, bóp chết người đang đứng phía sau cánh cửa.
"Là chuyện gì? Ngươi không sao chứ?" Thanh âm lo lắng cùng với tiếng đập cửa nhẹ nhàng vang lên.
"Câm miệng!" Ta nghiến răng nói ra hai chữ.
Ngoài cửa an tĩnh chỉ chốc lát, thanh âm của Ôn Ngọc lại tiếp tục vang lên: "Nha Nha, ngươi có nặng lắm không? Có phải hay không bị bệnh? Có muốn hay không ta mang ngươi đi y…"
"Ta nói câm miệng!" Ta thoáng cao giọng, không gian lại an tĩnh trở lại.
Nếu ngoài cửa là người nào khác, ta đã sớm không chút do dự giết hắn rồi, nhưng đây là Ôn Ngọc. Nghĩ đến vẻ mặt e lệ, ánh mắt sùng bái, nụ cười ngượng ngùng của hắn, ta dĩ nhiên có chút mềm lòng. Ta liều mạng ngăn chặn tức giận của chính mình, một lần lại một lần nói với bản thân, phải tỉnh táo, phải tỉnh táo, chuyện tối hôm qua là ngoài ý muốn, mặc dù tên Ôn Ngọc kia thật sự đáng chết, nhưng ai bảo tại ta uống rượu chứ?