"Ông xã, anh có yêu em không?"
"Có chứ."
"Đã từng!"
Mộc Nhan vừa dứt lời đã nghe thấy giọng nói lạnh lẽo của Ưng Tuấn. Không một chút ngập ngừng, mắt vẫn không thèm nhìn tới Mộc Nhan, những thanh âm trầm khàn như lưỡi dao sắc nhọn cứa thẳng vào tim cô.
"Tại sao lại là đã từng?"
Mộc Nhan cười khổ, mang theo sự bi thương chất chứa trong ánh mắt hỏi lại.
"Bởi vì chính cô đã cướp đi mạng sống đứa em gái đáng thương của tôi."
Phải rồi, cô quên mất. Với hắn, cô mãi mãi cũng chỉ là kẻ thù, là kẻ đã giết chết Ưng Mị - người thân duy nhất của hắn. Ưng Tuấn cứ mãi đắm chìm trong thứ oán hận đó, không phân biệt phải trái đúng sai. Hắn mãi mãi cũng không chịu chấp nhận sự thật rằng năm đó, Ưng Mị là vì đã vô phương cứu chữa, không còn cách nào khác, vì để cứu lấy hơi thở thoi thóp của cô, các bác sĩ trong bệnh viện đó đành phải lấy tim của con bé thay cho Mộc Nhan...
Ai mà ngờ được, chỉ vì hành động cứu người đó của họ lại là cầu nối khiến cho trái tim Mộc Nhan vụn vỡ về sau. Khi trước, Ưng Tuấn có bao nhiêu phần cưng chiều cô thì sau khi Ưng Mị mất liền lạnh nhạt với cô bấy nhiêu. Khi trước, chỉ cần nhìn thấy Mộc Nhan buồn, hắn liền đau lòng không thôi, tìm đủ mọi cách khiến cô vui vẻ trở lại. Còn bây giờ thì lại trái ngược hoàn toàn...
Cùng bị tai nạn giao thông, cùng được đưa vào bệnh viện nhưng Mộc Nhan lại là người duy nhất sống sót, chắc hẳn người ta sẽ nghĩ cô may mắn lắm? Không đâu, nếu như có thể được chọn, Mộc Nhan chắc chắn sẽ chọn người chết đi là mình, nếu như có thể được chọn cô ước người được cứu sống là Ưng Mị... Đối với Mộc Nhan mà nói, thà chết đi nhưng được Ưng Tuấn nhớ tới còn hơn là được sống nhưng lại phải hứng chịu sự ghẻ lạnh của hắn...
"Vậy nếu như có một ngày em rời khỏi đây, vĩnh viễn biến mất, không bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa thì sao?"
"Anh sẽ hối hận chứ?"
Lúc nói ra những lời này, Mộc Nhan đã mong đợi biết bao nhiêu, lúc nói ra những lời này trái tim cô đã đập loạn nhịp. Dù chỉ là chút ít hy vọng, cô vẫn ước câu trả lời của hắn sẽ là "có".
Tiếc rằng, con người tàn nhẫn kia lại không ngần ngại đáp lại:
"Không."
"Được, em hiểu rồi."
Nói xong câu đó, Mộc Nhan liền quay người bỏ đi luôn, từng bước chân dứt khoát vậy mà lại vô tình khiến tâm can cô đau đớn đến lạ.
...
"Tổng giám đốc, phu nhân... phu nhân... bị tai nạn giao thông, vừa qua đời tại bệnh viện rồi ạ."