Menu
Chương trước Mục lục

Sự Công Bằng Tuyệt Đối và Văn Hóa Doanh Nghiệp Chân Chính

Chiều hôm đó, tôi nhận được một email từ hệ thống.

Báo cáo quý về điểm đóng góp.

Đứng đầu bảng — Tiểu Trương, kỹ sư backend.

Một cậu trai trẻ, trầm tính, chỉ biết vùi đầu vào code.

Giữa cơn bão, cậu ta im lặng làm việc.

Sau bão, cậu kéo cả nhóm thức trắng đêm tối ưu thuật toán lõi, giúp hệ thống giảm hàng chục triệu chi phí server mỗi năm.

Điểm đóng góp của cậu, bỏ xa người thứ hai đến mức không ai theo kịp.

Buổi trưa hôm sau, tôi đi xuống căng tin.

Không còn cảnh ăn thừa, nói nhiều.

Chỉ còn mùi đồ ăn nóng và tiếng máy quẹt thẻ tinh tươm.

Tôi thấy Tiểu Trương bê khay cơm, bước đến máy.

Cậu đặt thẻ lên.

"Người Nỗ Lực – Cấp 1. Phí ăn trưa: 1 tệ."

Giọng máy trong trẻo vang lên.

Xung quanh im bặt, rồi những ánh mắt ngưỡng mộ, tôn trọng đồng loạt dõi theo.

Ngay sau cậu là một anh chàng từng la làng trong group ngày đó.

Anh ta quẹt thẻ.

"Người Nỗ Lực – Cấp 4. Phí ăn trưa: 50 tệ."

Giọng máy lạnh như nước đá.

Mặt anh ta đỏ gay, cắm đầu trả tiền.

Đúng lúc đó, bếp trưởng Michelin từ bếp bước ra, tay bưng một món ăn đặc biệt.

Ông đi thẳng tới bàn Tiểu Trương, mỉm cười:

"Kỹ sư Trương, đây là suất 'Năng lượng vô địch' – Tổng giám đốc Thẩm và chuyên gia dinh dưỡng đích thân chọn cho cậu."

"Tổng giám đốc nói, chỉ người thật sự nỗ lực, mới xứng đáng được nạp năng lượng tốt nhất."

Tiểu Trương lúng túng đứng dậy cảm ơn, mặt đỏ bừng.

Tôi tựa người vào khung cửa căng tin, nhìn khung cảnh trước mắt, lòng thoáng nhẹ như gió biển.

Cái căng tin từng suýt làm nổ tung cả công ty, giờ trở thành nơi tôn vinh xứng đáng nhất.

Một chiếc gương phản chiếu công bằng,

Một tấm huy chương cho những người không biết từ "than vãn" viết thế nào.

Lòng tốt và sự rộng rãi — nếu không có ranh giới bảo vệ, chỉ là món quà cho kẻ vô ơn.

Công bằng — không phải ai cũng như nhau.

Mà là:

"Người nỗ lực, mới xứng đáng có tất cả."

【Kết thúc】

Chương trước Mục lục
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận