"Ngươi nhắm mắt lại."
Tiểu nam hài chẳng hiểu nguyên do, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.
Ta lấy từ trong lòng ra một chiếc khăn tay.
Bánh ngọt bọc bên trong đã bị ép hơi dẹp.
Ban đầu định chọn miếng nhỏ nhất, nhưng nhìn gương mặt vàng vọt, gầy yếu kia—
Cuối cùng, ta chọn miếng lớn nhất.
Đặt vào trong tay hắn.
"Hy vọng lần sau gặp lại, ngươi sẽ không phải chịu đói bụng."
"Đa tạ tiên nữ tỷ tỷ."
Không trách được ta khi đó không nhận ra Sở Quỳnh.
Khoảng cách giữa hắn lúc bé và bây giờ, thực sự quá lớn.
Một kẻ gầy gò, suy dinh dưỡng; một kẻ phong hoa tuyệt sắc, tôn quý vô song—ai có thể tin là cùng một người?
Sở Quỳnh bước vào tẩm điện, quỳ bên giường ta, khẽ vuốt nốt ruồi son nơi dái tai ta.
"Năm ấy, tiên nữ tỷ tỷ đã cho ta một khối bánh, giúp ta vượt qua cái hè oi ả đó."
"Nhưng ta không biết tên nàng, chỉ nhớ nơi dái tai có một nốt son nhỏ."
Bàn tay Sở Quỳnh đặt lên mu bàn tay ta.
Bàn tay hắn lớn, đủ để bao trọn tay ta.
"Lần đầu gặp nàng, ta không biết vì sao, lại nghe được tiếng lòng nàng."
"Thoáng nảy ý, muốn nàng làm sủng phi của ta, mượn kế trừ Thái hậu—dù sao ta cũng có thể phát hiện tâm ý phản bội, dễ dàng khống chế nàng."
"Không ngờ khi thấy nốt son ấy, ta đổi ý, cố giữ nàng an toàn, không để thật sự tổn thương nàng."
"Chẳng ngờ… lại đắm mình trong đó."
"Minh Châu, trẫm tâm duyệt nàng."
"Bất kể lợi dụng, hay bị lợi dụng, coi như chúng ta đã hòa nhau."
"Nàng muốn tự do, trẫm cũng có thể cho."
Giọng Sở Quỳnh thấp đi vài phần:
"Trẫm từng nói, nếu nàng nguyện, hoàng cung này chính là nhà của nàng."
"Nếu nàng không nguyện, có thể rời đi bất cứ lúc nào, trẫm sẽ chuẩn bị lộ phí cho nàng."
Nói đến đây, Sở Quỳnh cúi người, tựa đầu lên đùi ta.
Má ấm áp áp vào lòng bàn tay ta.
"Nàng biết đấy, trẫm mất mẫu thân từ thuở nhỏ."
"Không ai dạy trẫm, nên trẫm chẳng biết phải yêu một người như thế nào."
"Xin lỗi."
"… Giả vờ đáng thương thật đáng xấu hổ."
"Nhưng trẫm muốn thử giữ nàng lại."
Sở Quỳnh ngẩng đầu, chớp mắt nhìn ta.
Hắn vốn đã sinh đẹp rực rỡ, nay lại bày bộ dạng vô tội, vô cớ khiến người rung động.
Ta thừa nhận, ta mê sắc.
"Vậy thần thiếp muốn một đạo thánh chỉ."
"Nếu một ngày nào đó người phụ thần thiếp, hoặc thần thiếp chán ghét người, thần thiếp có thể rời cung bất cứ lúc nào."
Sợ ta đổi ý, Sở Quỳnh lập tức đứng dậy, đến án thư viết thánh chỉ.
Cả ngọc tỷ cũng đưa cho ta.
"Minh Châu muốn chỉ dụ gì, lần sau có thể tự viết."
Ta tay trái cầm thánh chỉ, tay phải nắm ngọc tỷ, đầu óc ong ong.
"Người không sợ thần thiếp đoạt ngôi, làm nữ đế sao?"
"Vậy thì trẫm làm hoàng phu của nàng."
Sở Quỳnh đưa tay ôm trọn ta, cằm tựa vào hõm cổ:
"Trời xanh thương trẫm, ban cho trẫm đặc quyền chỉ nghe tiếng lòng một mình nàng, để trẫm ở ngôi cao mà chẳng thấy cô quạnh."
"Người nên biết đủ, trẫm đã có được Minh Châu tuyệt nhất nhân gian."