Menu
Chương trước Mục lục

Ân Huệ Trời Ban

Ta nghiêng đầu, đặt một nụ hôn lên trán Sở Quỳnh.

Cảm tạ ngươi, Sở Quỳnh, đã tặng cho kẻ nơi đất khách này một mái nhà.

Ngoại truyện

Ta tên Sở Quỳnh, là Tam hoàng tử của quốc gia này.

Từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai thật lòng thương ta. Tất cả đều muốn lợi dụng ta. Mẫu phi mất sớm, Hoàng hậu nhận nuôi ta.

Phụ hoàng và Hoàng hậu vốn chẳng hề yêu nhau, chỉ vì quyền lực mà tranh đấu cả một đời. Hai người ai cũng không thể thật sự tổn thương đối phương, nhưng lại luôn khiến nhau chán ghét, ghê tởm.

Ban đầu, Hoàng hậu tốn bao tâm huyết để nhận nuôi ta, ta từng ngây ngốc nghĩ mình đã có chỗ dựa. Kết quả chẳng phải vậy — bà ta chỉ cần một con rối, một quân cờ để thao túng triều cục.

Nhưng bà cũng dạy ta rất nhiều. Ngoài cưỡi ngựa, bắn cung và đế vương chi đạo, bà còn dùng hành động để nói với ta rằng: chỉ có thể dựa vào chính mình, mới có thể phá thế cục.

Có điều, bà không ngờ rằng con rối này chưa từng để mặc người khác tùy ý sắp đặt. Dù sao, trong huyết quản ta chảy dòng máu lạnh lùng, ích kỷ của phụ hoàng.

Sau khi phụ hoàng băng hà, ta thuận lợi kế vị. Việc đầu tiên khi đăng cơ chính là đoạt lại quyền trong tay mình.

Vì đoạt lại quyền lực, ta đã giết rất nhiều người.

Bất kể thiện hay ác, chỉ cần ngăn đường ta, đều không được lưu lại. Dù là lương thần, ta cũng không cho một phần tín nhiệm.

Kinh nghiệm trưởng thành cho ta biết — ta chỉ có thể tin chính mình.

Vì hành vi ấy, kẻ đã thành Thái hậu liền mượn cớ bêu rếu, hô hào ta là bạo quân, muốn ta mất lòng dân, lòng thần.

Nhưng sau khi chứng kiến thủ đoạn tàn khốc của ta, đã không còn ai dám phản kháng.

Cho đến lần tuyển tú ấy, ta vốn định trừ bỏ tất cả những kẻ chướng mắt, không chừa lại một ai. Kẻ như ta, sao có thể xứng có tình yêu và con nối dõi.

Thế nhưng, ta lại nghe được tiếng lòng của một nữ nhân.

Điều này khơi dậy hứng thú của ta. Phản ứng đầu tiên là nghĩ nàng giở trò quỷ quái gì, nên muốn cùng nàng chơi một ván, bóc trần thủ đoạn ấy.

Nhưng sau khi tiếp xúc, lại càng thấy tiểu nữ tử này đáng yêu, đáng thương, khiến ta muốn bảo hộ.

Khi biết được những thương tổn nàng phải chịu thuở nhỏ, ta càng muốn che chở, muốn báo thù cho nàng.

Có lẽ ta là kẻ máu lạnh, gia đình đối với ta vốn chẳng mấy quan trọng. Ta không biết nàng có nhìn nhận như vậy hay không. May thay, ta có thể nghe tiếng lòng nàng. Sau khi biết nàng không chán ghét ta, ta liền có thể dùng cách của mình để bảo vệ, báo thù thay nàng.

Có lẽ ta quá cố chấp, nhưng ta muốn dùng hành động để nói cho nàng biết — trên đời này, chỉ có ta và nàng, mới là cứu rỗi và chỗ dựa của nhau.

Có lẽ nàng là ân huệ trời cao ban xuống, để ta có được một người ngoài bản thân ra còn có thể tín nhiệm.

Theo năm tháng trôi qua, ta thực sự cảm nhận được bản thân đang dần yêu nàng.

Cũng là nhờ gặp nàng, ta mới thấy sinh mệnh mình có ý nghĩa. Ngai vàng, giang sơn, quyền lực, tiền tài — trước mặt nàng đều mất hết sức hấp dẫn.

Tạ ơn trời xanh đã đưa nàng đến bên ta, dạy ta biết yêu một người. Ta nghĩ, ta sẽ yêu nàng sâu đậm, cho đến…

<Hoàn>

---------------------------

Giới thiệu truyện:

1. Tái Sinh Trong Vòng Tay Của Bạo Quân

Khi ta yểu mệnh qua đời vì bệnh, mới hay thế gian này chẳng qua chỉ là một quyển tiểu thuyết thế thân.

Hệ thống lạnh lùng tuyên bố:

【Bạch nguyệt quang đã thoái lui, nhiệm vụ: công lược nam chính — Lục Yến. 】

Và rồi Tô Chi xuất hiện — một nữ tử có dung mạo giống ta đến tám phần.

Từng bước, từng bước tiến gần đến trái tim của Lục Yến.

Chỉ tiếc, nàng không biết rằng — hắn vốn là một bạo quân vô tình, giết người không chớp mắt.

Mà ta, cũng chẳng phải là một bạch nguyệt quang dịu hiền cam chịu chốn hậu cung.

2. Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Phụ Hoàng Nghe Được Tiếng Lòng

Ta vừa xuyên sách, chưa kịp định thần thì liền bị phụ hoàng nghe được tiếng lòng.

Tỷ tỷ tiện nghi kia ngã lăn ra đất, nước mắt giàn giụa, giọng nghẹn ngào:

"Phụ hoàng, người đừng trách Tứ muội, là Lạc Lạc không cẩn thận, tự mình trượt chân thôi."

"Nhi thần chỉ bị trầy xước chút đỉnh, không sao đâu ạ."

"Tứ muội còn nhỏ, muội… muội ấy không cố ý đâu."

Từng lời từng chữ đều như thể nhún nhường bao dung, song kỳ thực chẳng khác nào đang vạch tội ta trước mặt phụ hoàng.

Ta nhướng nhẹ đôi mày liễu, mắt tựa làn thu thủy.

Đang định mở miệng phản bác, chợt nhớ ra thân phận hiện tại của mình là vị Tứ công chúa đoan trang, trầm tĩnh.

Đành phải ép mình dịu giọng:

"Nhi thần không đẩy tỷ ấy."

【Kẻ tiện nhân, dám vu hãm bổn công chúa!】

Phụ hoàng chau mày, chậm rãi quay sang nhìn ta.

【Nhìn ta làm gì? Chẳng lẽ người lại tin lời xảo trá của Tang Lạc Lạc kia sao?】

【Không thể nào, không thể nào! Ta mới là nữ nhi ruột của người mà!】

Tang Lạc Lạc vẫn quỳ rạp dưới đất, nước mắt lã chã, khiến người trông không khỏi mủi lòng. Thái giám hầu cận phụ hoàng vội vàng tiến lên đỡ nàng ta dậy.

【Thế gian này, yếu thế liền có lý. Nếu sớm biết thế, ta đã sớm ngã ra đất mà khóc.】

Phụ hoàng đứng nơi ánh sáng chiếu ngược, dung nhan khuất mờ, thanh âm trầm thấp vang lên:

"Khánh Nhi."

【Hay là… giả vờ ngất đi? Bằng không lát nữa thể nào cũng bị phạt chép sách.】

Chưa đợi kịch bản xoay chuyển, giọng the thé của thái giám đã cất lên:

"Tứ công chúa!"

Ta lập tức trợn trắng mắt, mềm nhũn ngã xuống đất.

Chương trước Mục lục
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận