2.
Người bạn cùng phòng "một tiếng rưỡi" này họ Mã, tôi tạm gọi anh ta là "Mã ca" vậy.
Những người từng thuê nhà ở Bắc Kinh đều biết, bạn cùng phòng ngoài việc dùng chung nhà vệ sinh ra thì hầu như không giao tiếp với nhau.
Thế nên sau khi Mã ca chuyển đến, tôi còn chưa gặp mặt bạn gái anh ta lần nào.
Ngay sau đó là kỳ nghỉ Tết, tôi càng không có cơ hội gặp cô bạn gái này.
Kết quả là khi kỳ nghỉ kết thúc, quay lại Bắc Kinh, ông trời đã ban cho tôi cơ hội tiếp xúc vô cùng thân mật với cặp đôi này.
Vì… chúng tôi phải làm việc tại nhà…
Tất cả mọi người đều vui mừng khôn xiết vì có dịp được lười biếng, còn tôi thì sắp phải ngày đêm chung sống 24/7 với cặp đôi bên cạnh.
Ngày đầu tiên làm việc tại nhà, tôi và cặp đôi dính lấy nhau như sam này đã xảy ra một cuộc xung đột.
Vì tôi bị tiêu chảy.
Trong lúc ruột gan cồn cào, muốn chạy vào nhà vệ sinh ngay lập tức thì người trong đó cứ tắm mãi không chịu ra.
Lúc đó tôi đã phải siết cơ và đi đi lại lại trong phòng mấy vòng, suýt nữa thì "ra quần".
Cuối cùng, tôi đã bắt đầu nhìn chằm chằm vào cái chậu cát của mèo một cách mơ màng.
Cát đậu phụ siêu thấm hút, vón cục rất tốt, khả năng khử mùi cũng tạm ổn…
Kích thước, độ rộng cũng khá hợp…
Hay là mình cứ…
Đằng nào cũng chẳng ai nhìn thấy…
Đúng lúc tôi từng bước từng bước chậm rãi tiến về phía chậu cát mèo thì "cạch!", cửa nhà vệ sinh mở ra!
Cái anh này cuối cùng cũng ra rồi!!!
Tôi lập tức!
Kẹp chặt!
Lấy giấy!
Mở cửa!
Chạy vọt!
Khi tôi phóng ra với tốc độ nhanh nhất, tôi thấy Mã ca đang thong thả bước qua, tóc ướt sũng còn nhỏ nước, một tay đang dùng tăm bông ngoáy tai.
"Anh cuối cùng cũng ra…!"
Nhưng khi tôi xông đến cửa nhà vệ sinh, tôi liền phanh gấp kiểu Jerry.
Đèn nhà vệ sinh không tắt, cửa đóng chặt, bên trong hơi nước bốc lên nghi ngút…
Bên trong vẫn còn người chưa ra?
Bạn gái anh ta vẫn đang tắm sao?
Vậy, vừa nãy anh ta tắm kiểu "lái đĩa bay" à?!
Ọe!
Lúc này tôi đã không thể nhúc nhích thêm một centimet nào nữa.
Cuộn giấy vệ sinh trong tay đã bị tôi ấn lõm vào, bụng dưới cũng liên tục réo gọi, tôi vịn tường đứng im không dám động đậy, chỉ cần thêm một động tác nhỏ thôi là bụng sẽ phản ứng dữ dội.
Trời ơi!
Tôi nín thở không dám buông, ruột gan vẫn cuộn trào từng đợt, nước mắt đã rịn ra trong khóe mắt.
Năm phút trôi qua, nhà vệ sinh vẫn yên tĩnh như tờ.