Xuyên không vốn đã đủ hoang đường, thậm chí còn hoang đường hơn cả dã sử, vậy mà ông trời còn đưa một đại anti như ta đến thẳng trước mặt chính chủ.
Nhưng cho dù thế nào, là Trưởng công chúa Vinh Quốc tương lai sẽ bị treo cổ, ta nhất định phải tìm cách quay trở về thế giới thuộc về mình.
Ánh mắt ta dừng lại nơi mặt hồ lấp loáng ánh nước.
Lúc mới tới nơi này, ta đang nhảy xuống từ mép nước—biết đâu nước có thể đưa ta về lại hiện đại?
Nghĩ là làm. Ta lập tức ngồi dậy, mượn thân thể mười tuổi của Cơ Hằng, động tác linh hoạt vô cùng.
Không nhìn rõ hồ sâu bao nhiêu, nhưng dựa theo kinh nghiệm xem cung đấu bao năm qua, nước sâu thì cũng đủ để dìm chết người.
Ta cúi xuống nhìn, lòng bắt đầu phát run.
Cắn răng một cái, ta vừa định nhảy thử.
Chân vừa nhấc lên, thì sau lưng bỗng vang lên một tiếng gọi:
“Tỷ tỷ, tỷ đang làm gì vậy?”
Ta quay phắt đầu lại, suýt nữa không giữ nổi nét mặt, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười:
“À… ta chỉ đang xem hồ này có cá không. Ngươi muốn xem cùng không?”
Cơ Dạ chẳng biết đã đứng sau ta từ khi nào, lặng lẽ tựa vào bên tảng đá giả sơn, đôi mắt đen nhánh như bóng quỷ, cứ thế mà dán chặt lấy ta.
Rõ ràng là ánh nhìn vô tội của một đứa trẻ tám tuổi, vậy mà lại khiến cả người ta lạnh ngắt như ngâm trong băng.
Ta thật sự quá yếu đuối.
Tiểu bạo quân còn chưa lớn, mà ta đã sợ tới mức run rẩy.
“Thì ra là vậy,” Cơ Dạ ngây thơ cười, “hồ này từng có cung nữ chết đuối. Nghe nói nửa đêm nàng ấy sẽ khóc trong nước, cho nên chẳng có cá đâu.”
Lạnh buốt từ gót chân lao thẳng lên đỉnh đầu.
Ta lập tức lăn lộn tránh xa hồ, trong đầu vang vọng đủ thứ truyền thuyết ma quái trong hoàng cung, toàn thân như bị đông cứng.
Cơ Dạ chẳng nhận ra gì, ôm sách nói:
“Vài hôm nữa Thái phó sẽ tìm người đọc sách cùng ta. Ta đi ôn bài đây. Tỷ tỷ đừng lại gần hồ nữa.”
Ta gật đầu như cái máy.
Hậu cung giờ bị gian phi thao túng, song dù sao Cơ Hằng và Cơ Dạ đều là con của cố hoàng hậu, nên ả cũng không dám làm gì quá mức, chỉ để hai người chúng ta bị lạnh nhạt thôi.
Cũng may vì thế, bên cạnh ta không có nhiều người theo sát.
Nhảy hồ không được, ta đành quay về tẩm cung suy nghĩ cách khác.
Ta muốn về nhà. Thật sự rất muốn về.
Tối hôm đó, ta leo lên mái nhà, thử nhảy xuống—kết quả bị cung nữ đỡ trúng.
Mấy ngày sau, trời đổ mưa to, sấm chớp rền vang. Ta mang diều ra gốc cây đứng. Nhưng sét mãi chẳng đánh trúng chỗ ta.
Bên ngoài sấm nổ ầm ầm, như muốn xé toạc cả bầu trời.
Toàn thân ta ướt sũng, trở lại tẩm điện, ngồi xuống, ngửa đầu nhìn màn mưa đổ từ mái hiên cao xuống.
Ta thật sự uể oải đến cực điểm.
Đến cả chuyện Cơ Dạ hoàn toàn khác với hình tượng trong sử sách, ta cũng chẳng buồn nghĩ tiếp.
Ngoài cửa, cung nữ ướt mèm chạy vội về. Từ trên gác cao nhìn xuống, mưa phủ mờ mọi thứ, là một vẻ đẹp rung động lòng người mà ở hiện đại không bao giờ có.
Ta chống cằm ngồi lặng nơi ngưỡng cửa lắng nghe tiếng mưa rơi, bỗng trong đầu lóe lên một ý nghĩ.
Trước khi xuyên đến làm Cơ Hằng, ta đã ngã xuống từ bậc thang trước mộ nàng ấy.
Vậy nếu giờ ta cũng té xuống y hệt như vậy, liệu có thể quay lại hiện đại?
Không nghĩ nhiều nữa, ta xốc váy lên, chạy như bay lên lầu gác.
Cầu thang thấm đầy nước mưa, trơn như đổ mỡ.
Từ nơi này nhìn xuống không cao lắm, nhưng trong mưa lại thành vực sâu rợn ngợp.
Dũng khí tích góp bao ngày, trong chớp mắt tan biến sạch.
Mặt ta tái xanh, tay nắm chặt lan can bắt đầu run rẩy.
Người đến lúc này, luôn dễ bị nỗi sợ chiếm lấy.
Ta thở mạnh ra một hơi, cố gắng không nghĩ đến việc ngã xuống sẽ đau ra sao.
Nơi này không phải nhà của ta.
Ta không biết lúc mình hôn mê ở hiện đại, mẹ ta bên ấy đã lo lắng đến mức nào.
Tiếng mưa dội ào ào như trút lũ.
Ta nhắm chặt mắt, buông tay khỏi lan can, thì thầm với chính mình một câu cuối cùng:
Đừng sợ.
Về nhà rồi sẽ được gặp mẹ.
Tà váy tung lên giữa gió, mái tóc theo đà cuốn thành một đường cong.
Mọi thứ trở nên mơ hồ trong tầm nhìn đang rơi thẳng xuống.
Khoảnh khắc mất ý thức vì cú ngã, ta đã đem toàn bộ hoàng cung này mắng từ trên xuống dưới một lượt!
3.
Hương thuốc nhàn nhạt vương nơi đầu mũi, có người đi ngang qua bên giường, tiếng vòng ngọc khẽ va vào nhau vang lên thanh thúy. Một thiếu niên vận áo nguyệt bạch đang quỳ nửa gối bên giường ta, chừng mười tuổi, dung mạo tuấn tú, mày đang cau lại khi đưa tay thăm trán ta.
Tỉnh lại mới phát hiện toàn thân từ xương cốt đến gân mạch đều ê ẩm đau nhức. Ta mở miệng định nói, nhưng giọng phát ra lại khàn đặc như trâu rống:
“Ngươi là ai?”
Thiếu niên thấy ta mở mắt, liền lui về sau một bước, hành lễ: “Tại hạ là trưởng tử nhà họ Mai – Mai Thiếu Du, phụ thân từng được tiên hoàng hậu ban ơn. Nghe tin công chúa chẳng may ngã lăn từ bậc cao, đặc biệt tới vấn an.”
Ta ngồi dậy định đáp lời, một tiếng sét như bổ nổ vang trong đầu, không thể tin nổi mà ngẩng đầu nhìn hắn.
Cái tên này, với người hiện đại như ta, sao có thể xa lạ được?
Triều đại cuối cùng của Đại Chu, bên cạnh hoàng đế Cơ Dạ danh tiếng lẫy lừng, còn có tâm phúc nổi danh – Mai Thiếu Du.
Từ thuở nhỏ hắn đã là bạn đồng môn của tiểu bạo quân, cùng nhau lớn lên, sau này vì phò tá mà giết ra một con đường đế vương đầy máu tanh.
Trong truyện thì đây là phe chính diện đích thực!
Mai Thiếu Du thấy ta sững người, tưởng ta lo lắng vì thương thế, liền nhẹ giọng an ủi:
“Công chúa ngã từ lầu cao xuống, tuy nội tạng không bị tổn thương, nhưng gân cốt e là bị chấn động. Từ nay cần tĩnh dưỡng trên giường.”
Ta về cũng không về được, suýt nữa còn chết toi ở đây… Trong lòng lạnh mất nửa phần.
Có lẽ cảnh tượng quá quen thuộc, nên ta bất giác nhớ đến Cơ Dạ, liền khó nhọc hỏi một câu. Mai Thiếu Du bỗng khựng lại:
“Công chúa từng dặn, không cho phép ai nhắc đến điện hạ trước mặt người.”
Nếu không phải đang nằm bẹp trên giường, e rằng ta đã nhảy dựng lên ba thước. Không đúng! Cơ Hằng và Cơ Dạ chẳng phải quan hệ rất tốt sao?
Ta gắng gượng nhớ lại đêm đầu tiên xuyên đến nơi này. Dưới ánh nến, Cơ Dạ ngửa đầu nhìn ta, khuôn mặt trắng trẻo dễ thương, nước mắt rưng rưng nơi hàng mi dài, vẻ mặt uất ức như sợ bị ta ghét bỏ.
Nay nghĩ lại, nụ cười kia cũng hóa thành bộ mặt yêu quái há miệng đầy máu, như muốn nuốt chửng ta.
Hắn cố ý thử ta, mới giả bộ thân thiết, xem phản ứng ra sao. Nếu là Cơ Hằng thật, hẳn sẽ lạnh lùng mỉa mai, nhưng ta nào dám…
Toàn thân lạnh toát.