Menu
Chương trước Mục lục Chương sau

Kết Cục Đã Định

Ta trở thành kẻ bị lịch sử ruồng bỏ.

Cơ Hằng – Trưởng công chúa nước Vinh – vẫn sống trong hoàng cung, mọi người đều biết.

Chỉ là, không ai thấy ta. Dù là Mai Thiếu Du hay Cơ Dạ, dù ta làm gì đi chăng nữa… không một ai phản ứng.

Ngày ngày ta thử lại từng người trong cung, rồi lại rời cung đi ngắm trăm cả ngàn lần nhật nguyệt. Ta từng ăn bánh bao của hàng rong, từng ngồi xe ngựa cùng phu xe, từng ngắm trăng đất Giang Nam.

Không ai – không ai từng nói chuyện với ta.

Ta quay lại hoàng cung, viết tên mình trên án thư.

Lúc đầu là hai chữ “Lương Sơ”, viết đến mức bản thân cũng không nhận ra nữa, ta bắt đầu viết tên mẹ.

Đêm đó, ta nhảy khỏi tường thành.

Nhưng khi mở mắt, ta vẫn nằm trên giường. Người trong cung đi lại như bình thường. Không một ai nhớ đến ta.

Số phận đã được định trước, ta không c.h.ế.t được.

Vậy nên ta cứ thế viết đi viết lại tên mẹ.

Ngoài cửa sổ, xuân qua thu đến, ta đã viết hơn ba vạn lần.

Ta muốn về nhà.

Cơ Dạ trị vì thời đại này trong yên bình, thiên hạ an định. Đến năm thứ bảy sau khi đăng cơ, lịch sử quay về quỹ đạo cũ – thời điểm Trưởng công chúa Cơ Hằng phải chết.

Lúc đó, ta mới biết được lý do thật sự Cơ Hằng bị giết.

Nàng thông đồng bè phái, âm mưu lật đổ sự cai trị công bằng của Cơ Dạ, muốn nâng đỡ một con rối do dòng họ ngoại thích kiểm soát.

Những tội ác từng có của nàng, cuối cùng đều đổ hết lên đầu ta.

Mặc cho bao năm qua, ta chỉ là một kẻ vô hình.

Trời tối, hoàng đế lạnh lùng đứng trên tường thành, nhìn ta dẫn theo một đội hộ vệ cưỡi ngựa rời khỏi kinh thành.

Những người từng không nhìn thấy ta, vào thời khắc câu chuyện tái hiện, lại một lần nữa chú ý đến sự hiện diện của ta.

Cơ Dạ vẻ mặt hờ hững, ánh mắt lạnh băng, trên cổ mờ mờ một sợi chỉ đỏ, treo nửa mảnh ngọc bội vỡ.

Ta bấu víu vào tia hy vọng cuối cùng, hét lên:

“Cơ Dạ! Ta là Lương Sơ!”

Ánh mắt xa lạ của hắn vẫn chẳng khác gì trước đây.

“Giết.”

Cấm vệ quân chưa đuổi kịp, trời còn mờ sương, ta đang vượt qua một ngọn núi thì…

Vệ sĩ phản bội.

Một sợi dây thừng âm thầm siết chặt cổ ta, kéo ta rơi phịch từ lưng ngựa xuống đất, đau đớn lan khắp toàn thân. Vài tên hộ vệ giữ chặt lấy dây, bàn nhau sẽ g.i.ế.c ta để lập công chuộc tội. Họ tin hoàng đế sẽ tha cho họ nếu mang đầu ta về.

Không thể thở được nữa, từng luồng khí cuối cùng cũng bị ép ra khỏi cổ.

Tầm nhìn nhòe đi, ta cố dùng tay kéo dây ra, những ngón tay tím tái gắng gượng chống chọi.

Một tiếng “rắc” cực nhẹ vang lên.

Là ngón tay ta gãy rồi sao?

Ta ngây ngốc buông tay, rồi chợt nhận ra – không phải. Là xương cổ ta.

Thế giới đảo lộn. Mọi thứ nơi cuối tầm nhìn dần nhạt phai, xa mãi.

Ta há miệng ra, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.

Đau quá… Mẹ ơi… con muốn về nhà.

Chương trước Mục lục Chương sau
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận