Menu
Chương trước Mục lục Chương sau

Bị Lãng Quên

Sự nghi hoặc chẳng kéo dài được bao lâu, ta đã nhanh chóng có được câu trả lời.



Sáng sớm hôm ấy, ta tình cờ gặp Mai Thiếu Du đang dùng bữa sau buổi nghị sự trong cung. Cơ Dạ vẫy tay bảo ta cùng vào ăn, ta vừa bước vào cửa thì gần như đâm sầm vào Mai Thiếu Du – người đang đứng đối diện, dường như chẳng hề nhìn thấy ta.



Cơ Dạ gọi đến hai lần, hắn mới giật mình, như thể cuối cùng cũng nhận ra sự hiện diện của ta, hoảng loạn quỳ sụp xuống hành lễ đầy cung kính:



“Thần tham kiến Trưởng công chúa điện hạ. Trưởng công chúa vạn phúc.”



Ta sững sờ đứng tại chỗ, ngọc bội trong tay rơi xuống nền đất, vỡ thành hai mảnh.



Cơ Dạ cúi người nhặt lấy, thần sắc cũng thay đổi. Hắn ngồi xuống nhìn vào Mai Thiếu Du, nụ cười tan biến, từng chữ lạnh lùng rít ra:



“Mai Thiếu Du, ngươi nói lại lần nữa. Nàng là ai?”



Mai Thiếu Du sợ hãi quỳ bò ra sau, trán đập xuống nền điện.



“Thần… thần đã mạo phạm chỗ nào đến Trưởng công chúa điện hạ sao?”



Cơ Dạ lại hỏi vài câu, rồi quay đầu nhìn ta, trong mắt hắn là sự hoang mang chẳng khác gì ta lúc này.



Mai Thiếu Du nhớ Cơ Dạ, nhớ Tần Quý phi đã mất, nhớ cả Cơ Vĩnh Triết – duy chỉ không nhớ ta.



Cảm giác như bị hụt chân rơi từ độ cao lớn, tim ta đập loạn, không kịp nghĩ ngợi gì, chỉ biết quay đầu chạy khỏi chính điện. Ta nắm chặt lấy người đầu tiên bắt gặp ngoài cửa:



“Ngươi biết ta là ai không?”



Người bị ta kéo lại là Lý công công, người đã theo hầu bên cạnh chúng ta bao năm qua, tính tình điềm đạm, xưa nay chưa từng nói đùa. Trong mắt ông thoáng hiện lên một chút quen thuộc… rồi ngay lập tức tan biến, ông quỳ rạp xuống:



“Trưởng công chúa điện hạ có gì căn dặn?”



Ta không thể tin nổi, đẩy ông ra, lại chạy về phía người khác, cứ gặp ai liền hỏi:



“Ngươi biết ta là ai không?”



Không ai ngoại lệ. Ai cũng trả lời giống nhau: Ta là Trưởng công chúa nước Vinh – Cơ Hằng.



Chứ không phải Lương Sơ đã cùng họ sống bao nhiêu năm nay.



Trong sự yên lặng đến ghê người ấy, cuối cùng ta cũng hiểu ra: Đây là cái giá của việc can thiệp vào lịch sử. Tất cả mọi người sẽ quên ta. Trên thế gian này, từ nay chỉ còn lại một người tên là Cơ Hằng.



Lịch sử khoan dung – nó cho phép ta thay đổi vận mệnh của người khác.



Nhưng lịch sử cũng nghiêm khắc – nó không dung nạp những kẻ dám thử thách quy luật của nó. Và nó lấy ta ra để khôi phục trật tự vốn có.



Trên thực tế, khi Cơ Vĩnh Triết chết, lịch sử đã sớm cảnh báo ta rồi.



Cơ Dạ chạy theo ra ngoài, ôm chặt lấy ta vào lòng, mãi mới làm ta bình tĩnh lại. Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ đều mang theo máu và nỗi không cam lòng:



“Cơ Dạ, chàng phải nhớ ta.”



Hắn nhét nửa miếng ngọc bội vỡ vào tay ta, giữ lại một nửa bên mình. Góc nhọn của miếng ngọc cắm vào lòng bàn tay hắn, máu chảy men theo, thấm ướt tay ta.



Ta nghe thấy giọng hắn run rẩy, như muốn khắc ta vào xương tủy:



“Ta biết mà… nàng là Lương Sơ.”



“Nàng là…”



Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, hắn lại nhẹ nhàng đẩy ta ra, bước lùi khỏi vòng tay của chính mình.



Vị hoàng đế trẻ nhìn ta bằng ánh mắt ngày càng xa lạ.



Đôi mắt đen tuyền, xinh đẹp của hắn nhìn ta chăm chú, cuối cùng chẳng còn gợn sóng gì – chỉ còn chút nghi hoặc lờ mờ:



“Ngươi là ai?”

Chương trước Mục lục Chương sau
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận