Kể xong sự việc và cung cấp địa chỉ biệt thự, họ bảo tôi khóa cửa và ở yên trong phòng đợi, rồi họ sẽ tới trong vòng nửa tiếng nữa.
Sau khi cúp máy, tôi khóa cửa thật chặt. Đột nhiên điện thoại rung. Là Quý Đình gọi.
"Mạt Mạt. Em ổn không?"
"Em không sao."
Nghe được giọng anh, tôi gần như vỡ tan: "Nhưng em vừa thấy xác của mẹ…"
Quý Đình im lặng một lát: "Mạt Mạt. Em phấn chấn lên. Anh biết lúc này em đang rất đau lòng, nhưng bây giờ quan trọng nhất là phải giữ an toàn cho em."
Đúng. Anh nói rất đúng, bây giờ không phải lúc để đau lòng.
Cảnh sát còn nửa tiếng nữa mới tới, tôi phải giữ mạng sống trong khoảng thời gian đó.
Tôi nghe tiếng bước chân lên lầu.
Giọng người đàn ông vọng sau cánh cửa: "Mạt Mạt. Ba làm thịt kho xong rồi, con xuống thử xem có ngon không?"
Tôi căm phẫn, mắt dán chặt vào cửa và đáp:
"Ba. Giờ con không muốn ăn ạ."
Sau đó có tiếng phụ nữ vang lên:
"Mạt Mạt. Con ra để mẹ xoa mắt giúp cho, bác sĩ bảo phải mát xa để tăng tuần hoàn máu."
"Mẹ. Con muốn ở một mình."
Tôi run rẩy lên tiếng.
Lúc này có tiếng chìa khóa tra vào ổ vang lên.
Hóa ra họ có chìa khóa phòng tôi.
Khi tay nắm cửa xoay, tôi ngay lập tức chui xuống gầm giường trốn.
Có ai đó đã viết chi chít những dòng chữ đen dưới sàn.
Tôi không kịp đọc thì đã nghe tiếng cửa mở.
"Mạt Mạt. Con ở đâu vậy? Lớn rồi còn chơi trốn tìm với ba mẹ à?" Giọng kỳ quái của bà ta vang lên.
Tôi bịt miệng, nín thở và không dám phát ra tiếng. Tủ quần áo bị mở. Cửa phòng tắm bị mở.
Tôi co mình trong một góc và cầu họ không phát hiện.
Lời cầu nguyện ấy vô hiệu. Hai khuôn mặt vô cảm xuất hiện phía dưới gầm giường và nở nụ cười đáng sợ hướng về tôi.