Đột nhiên người phụ nữ òa khóc.
"Lúc trước bác sĩ từng nhắc ba mẹ là con có thể bị di chứng sau tai nạn, nhưng ba mẹ không để tâm, giờ con sao vậy? Ba mẹ vẫn ở đây mà."
Tôi quay phắt lại, nhìn chằm chằm hai gương mặt xa lạ ấy.
"Có gì chứng minh hai người là ba mẹ tôi?"
Bà ta lau nước mắt, run tay lấy điện thoại ra.
Tôi chợt thấy trên ngón tay bà có một nốt ruồi đen y hệt như của mẹ.
Bà ta đưa tôi xem ảnh trong máy.
Trong ảnh là tôi tựa vào người họ và cười rất tươi.
Ngày chụp hiện rõ là ba tháng trước, lúc tôi chưa bị mù.
Mặt tôi tái nhợt, lùi từng bước về sau và không tin vào mắt mình.
"Tất cả là tại Quý Đình. Không có nó thì con gái ba đâu ra nông nỗi này."
Người đàn ông giận đến mức tím mặt.
Tôi đứng chết lặng nhìn họ.
Lẽ nào tôi thật sự bị bệnh ư?
Họ là ba mẹ tôi, còn tôi vì bệnh mà sinh ảo giác và lầm tưởng họ là giả?
"Ba, mẹ, con cần lên phòng bình tĩnh một lát ạ."
Tôi nóng ruột muốn biết sự thật.
Lần này họ không cản.
Người đàn ông nặng nề gật đầu.
Tôi bước lên lầu như người mất hồn.
Nếu họ nói đúng và người có vấn đề là tôi, vậy còn tờ khăn giấy dưới gầm giường là sao?
Tôi đứng trên lầu thấy họ đang ngồi trên sofa, vẻ mặt đầy âu lo.
Tôi đưa máy lên chụp thẳng khuôn mặt họ và gửi cho Quý Đình.
Anh trả lời rất nhanh: "Mạt Mạt. Ba mẹ vẫn ổn mà?"
Không ngờ họ đúng là ba mẹ tôi.
Vậy mọi thứ đều là thật, và người bị bệnh là tôi?
Tôi lảo đảo quay về phòng: "Quý Đình. Anh ngoại tình đúng không?"
Anh hơi im lặng: "Mạt Mạt. Lúc đó em thấy vài cảnh dễ hiểu lầm, nhưng hãy tin anh, anh không ngoại tình."
Lúc này tôi thấy chuyện anh có phản bội hay không cũng không còn quan trọng bằng những nghi vấn khác.
Thứ nhất, rốt cuộc anh đang ở đâu?
Theo ảnh anh gửi, anh đang ở một căn biệt thự bài trí giống hệt nơi tôi đang ở.
Thứ hai, tờ giấy dưới gầm giường là do ai viết?
Hàng loạt nghi ngờ vây lấy tôi.
Tôi nhớ dưới gầm giường còn những dòng chữ chưa kịp đọc nên vội chui vào.
[Bạch Mạt. Tờ giấy đó là do tôi để lại.]
[Tôi là "cô" của vòng lặp trước. Bây giờ cô đang lặp lại y hệt. Đây đã là vòng lặp thứ năm.]
[Nghe kỳ quặc nhưng hai người dưới kia thật sự không phải ba mẹ cô. Đừng tin bất cứ điều gì họ nói.]
[Cũng đừng tin Quý Đình. Đừng tin chuyện có một căn biệt thự khác giống hệt. Cô động não nghĩ kỹ đi, ảnh mà anh ta gửi có thể đã được photoshop rồi.]
[Mỗi vòng lặp kết thúc, cô sẽ mất ký ức của vòng trước. Nhưng lần thứ tư may mắn giữ được ký ức nên tôi để lại những dòng này cho cô, người đang ở vòng lặp thứ năm.]
[Đừng tin cảnh sát. Họ sẽ không giúp cô. Lúc tám giờ tối cô sẽ chết và bước vào vòng lặp thứ sáu trừ khi trước đó cô giết họ.]
[Có thể cô không tin tôi, nhưng Quý Đình sẽ tìm mọi cách ngăn cô ra tay, anh ta sẽ bịa đủ mọi lời nói dối.]