Nỗi kinh hoàng bỗng dâng lên từ gót chân lan tới đỉnh đầu, tim tôi đập thình thịch.
Đôi mắt nhiều lòng trắng và đồng tử nhỏ của bà ta nhìn chằm chằm vào mắt tôi.
"Mẹ ơi, con thấy thì sẽ nói với mẹ ngay, nhưng điện thoại của con hết pin nên con mới đi vội hơn thôi."
"Con đã sống ở đây hơn ba tháng rồi, đi nhanh là chuyện bình thường." Tôi nói rất tự nhiên.
Bà ta cười, từng móng tay sơn đỏ rực chạm vào má tôi.
Bàn tay lạnh như vảy rắn khiến tôi rùng mình.
"Mẹ tưởng Mạt Mạt đã nhìn thấy rồi, mẹ mừng hụt mất. Nếu Mạt Mạt nhìn thấy thì đừng giấu ba mẹ nha. Nếu không thì ba mẹ sẽ buồn đó. Đưa điện thoại cho mẹ, mẹ cắm sạc cho."
Bà ta cầm điện thoại của tôi rồi cúi xuống nhìn: "Con vẫn đang nói chuyện với Quý Đình à?"
Tôi vô cùng căng thẳng.
Giọng của Quý Đình vang lên ở đầu dây bên kia:
"Mẹ ơi, lúc trước con ít dành thời gian ở bên Mạt Mạt, lần này con xin nghỉ mười bốn ngày để về chăm sóc Mạt Mạt."
Bà ta mỉm cười:
"Con về nhanh đi, để ba nấu món kho thịt ngon mà con thích ăn nhất. Mạt Mạt cũng nhớ con lắm. Con cứ yên tâm, mẹ tạm gác máy cho Mạt Mạt nha. Vừa sạc vừa nghe điện thoại thì không an toàn."
Giọng điệu và thái độ của bà ta y như một người mẹ hết mực thương con.
Nhưng chỉ mình tôi thấy, mắt bà ta như đang giả vờ nhìn vào điện thoại nhưng thật ra là đang liếc tôi.
Khi bà ta rời đi, lưng tôi đã ướt đẫm mồ hôi lạnh và hai chân run rẩy không chịu nổi.
Nếu Quý Đình không thể tìm tới đây, tôi phải rời khỏi biệt thự.
Tôi quyết định khi pin điện thoại đầy 30% thì sẽ đi ngay.
Bỗng dưng cánh cửa tủ bếp hé mở.
Tôi nhìn về phía phát ra tiếng động, mặt mày tái mét.
Trong tủ có một đôi tay trắng bệch mềm oặt thõng xuống. Tôi nhận ra một nốt ruồi đen trên ngón tay.
Đó là tay mẹ tôi. Mắt tôi đỏ hoe, cơ thể run rẩy, tôi tiến từng bước tới cạnh tủ.
Đôi tay không còn hơi ấm, thậm chí đã tái xanh.
Đây rõ ràng không phải tay người còn sống.
Mẹ tôi không phải mất tích nữa mà bà đã bị giết.
Cặp nam nữ đó đã giết mẹ tôi rồi giấu vào đây.
Trong khoảnh khắc đó, phản ứng đầu tiên của tôi là chạy. Nhưng khi ngoảnh đầu lại, tôi thấy người đàn ông đang tươi cười bước tới. Ánh mắt của gã ban đầu dừng lại ở đôi tay lòi ra khỏi tủ rồi đột ngột chuyển sang nhìn tôi.
"Mạt Mạt. Con đang làm gì ở đây? Sao mắt đỏ hoe như vừa mới khóc vậy?"
Giọng gã vô cùng ân cần nhưng tôi thấy rõ gã với tay lên giá dao rút một con dao thái trái cây bén ngót.
Người đàn ông cầm dao tiến về phía tôi, đột nhiên giơ mũi dao lên chĩa thẳng vào mắt tôi.
Mũi dao dừng cách mắt tôi một xăng ti mét.
Vào giây phút ấy, bản năng sinh tồn trỗi dậy dữ dội, tôi chỉ còn một ý nghĩ.
Tôi không được để lộ là mình đã nhìn thấy.
Khi thấy mắt tôi mở to nhưng vẫn không chớp giống như không thấy lưỡi dao trước mặt thì gã mới từ tốn hạ dao xuống.
"Mạt Mạt. Ba nghe mẹ nói Quý Đình sắp qua đây, để ba nấu món thịt kho mà nó thích ăn nhất."
Gã cười và đặt dao xuống rồi mở cánh cửa tủ.
Đầu của mẹ tôi lăn ra trước mặt, đôi mắt trợn trừng nhìn thẳng về phía tôi.