Menu
Chương trước Mục lục

Chuộc lỗi và hạnh phúc

Trong một buổi họp báo lớn, Ngôn Khanh nắm tay An Chi đứng trước công chúng:

"Tôi, Cố Ngôn Khanh, công khai xin lỗi vợ tôi, Lý An Chi. Cô ấy không phải là người tham tiền mà là thiên kim cao quý đã bị thất lạc. Tôi đã hiểu lầm và ngược đãi cô ấy. Từ giờ phút này, cô ấy là người phụ nữ duy nhất của tôi, là phu nhân Cố Thị, không ai được phép xúc phạm."

Hành động này của Ngôn Khanh đã làm tan chảy sự phòng bị của An Chi. Cô thấy sự kiên quyết, sự bảo vệ và tình yêu sâu sắc anh dành cho cô. Cô nhận ra, Ngôn Khanh đã thay đổi, không còn là Tổng tài Cố ích kỷ của ngày xưa.

Một đêm, An Chi cảm thấy đau bụng dữ dội. Cô chuyển dạ sớm. Ngôn Khanh lập tức đưa cô vào bệnh viện.

Trong phòng sinh, anh ta không rời nửa bước. Anh ta nắm chặt tay cô, khuôn mặt tuấn tú đầm đìa mồ hôi và nước mắt. Anh ta sợ hãi, sợ mất cô, sợ mất đứa con.

Ngôn Khanh (run rẩy): "An Chi, xin em. Đừng bỏ anh. Anh không còn có thể sống thiếu em nữa. Anh không cần thiên kim Lý gia, anh chỉ cần cô bé nghèo An Chi đã cứu rỗi linh hồn anh đêm đó. Xin em, cho anh cơ hội làm chồng, làm cha thật sự."

Giữa cơn đau, An Chi nhìn thấy sự chân thành tuyệt đối trong mắt anh. Mọi hiểu lầm, mọi sự ngược đãi đều tan biến.

"Ngôn Khanh..."

Tiếng khóc của đứa bé vang lên, một sinh linh bé bỏng khỏe mạnh chào đời.

Ngôn Khanh ôm chặt An Chi, nước mắt rơi xuống tóc cô. Anh hôn lên trán cô, không còn là nụ hôn cưỡng ép của đêm định mệnh, mà là nụ hôn của tình yêu và sự tôn thờ.

"Anh yêu em, Lý An Chi."

Vài tháng sau, Cố Ngôn Khanh và Lý An Chi tổ chức một đám cưới lãng mạn, ấm cúng.

Lý gia trao An Chi cho Ngôn Khanh không phải với tư cách là thiên kim, mà là một cô gái đã tìm thấy hạnh phúc đích thực.

An Chi dựa vào vai Ngôn Khanh, nhìn con trai bé bỏng đang ngủ say. Cô đã vượt qua tất cả, từ cô bé nhà nghèo bị sỉ nhục, đến thiên kim bị thất lạc, và cuối cùng trở thành phu nhân Cố Thị được yêu thương.

Ngôn Khanh (thì thầm): "Cảm ơn em đã đi lạc vào đêm định mệnh đó, và cảm ơn em đã cho anh cơ hội sửa chữa sai lầm. Anh hứa, cuộc đời này, anh sẽ không bao giờ để em phải rơi nước mắt nữa."

An Chi mỉm cười, mãn nguyện.

"Em yêu anh, Ngôn Khanh. Chúng ta không còn hiểu lầm nào nữa. Chúng ta là một gia đình."

Ngoại truyện của Cố Ngôn Khanh

Kể từ ngày cậu con trai bé bỏng, Cố Tử Duật, chào đời, Cố Ngôn Khanh – vị Tổng tài lạnh lùng từng hô mưa gọi gió trên thương trường – đã trở thành một người đàn ông hoàn toàn khác.

Hiện tại, 2 giờ sáng. Trong căn phòng ngủ chính yên tĩnh, ánh đèn ngủ mờ ảo. Ngôn Khanh đang ngồi bên chiếc nôi chạm khắc tinh xảo, gương mặt tuấn tú toát lên vẻ lo lắng thường trực, hoàn toàn không còn sự kiêu ngạo thường thấy.

Tử Duật vừa thức giấc. Thằng bé không khóc lớn, chỉ khẽ càu nhàu, đôi mắt to tròn, đen láy nhìn chằm chằm vào trần nhà.

An Chi cựa mình, định ngồi dậy. Ngôn Khanh nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, ra hiệu cô cứ ngủ.

"Em ngủ đi. Để anh lo." Anh thì thầm, nụ hôn phớt nhẹ lên mái tóc cô.

An Chi mỉm cười, cảm thấy lòng ấm áp. Cô biết, kể từ sau đêm chuyển dạ kinh hoàng đó, Ngôn Khanh đã trở nên nhạy cảm hơn bất kỳ người cha nào khác. Anh không cho phép bất cứ ai, kể cả vú nuôi, chăm sóc Tử Duật vào ban đêm.

Ngôn Khanh bế Tử Duật lên. Thằng bé nặng hơn, tròn trịa hơn, nhưng vẫn nhỏ bé trong vòng tay cường tráng của anh. Anh đi lại nhẹ nhàng trong phòng, vừa ru con vừa nhìn ngắm khuôn mặt non nớt của con trai.

Tử Duật dần dần ngủ thiếp đi. Ngôn Khanh đặt con xuống nôi, khẽ khàng đắp chăn. Anh đứng nhìn con trai một lúc lâu, ánh mắt sâu thẳm chất chứa sự biết ơn và hối hận.

Anh quay lại giường, trèo lên ôm lấy An Chi. Cô chủ động nép vào vòng tay anh.

"Anh hát hay lắm, Tổng tài Cố." An Chi trêu chọc.

Ngôn Khanh bật cười khẽ, hôn lên tóc cô. "Anh chỉ hát cho hai người phụ nữ quan trọng nhất đời anh thôi."

Anh ôm cô thật chặt, như thể sợ hãi cô sẽ tan biến.

"An Chi," anh thì thầm, "Đôi khi anh vẫn không dám tin. Anh đã từng là một thằng khốn kiếp như vậy, đã làm em đau lòng nhiều thế, nhưng em lại chọn tha thứ, lại sinh cho anh một đứa con khỏe mạnh."

Chương trước Mục lục
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận