Menu
Chương trước Mục lục Chương sau

Bí Mật Gia Tộc

bắt chuyện với người ta.

Người đối diện là cha tôi, Lục Viêm, người thân suốt mười tám năm không hề đoái hoài gì đến tôi.

Các ngón tay tôi siết chặt đến trắng bệch, theo bản năng quay đầu tìm Trần Dập.

Bất ngờ bị ôm vào lòng.

"Đừng sợ."

Anh không biết đã đứng sau lưng tôi bao lâu, dường như hiểu được nỗi lo lắng của tôi.

Anh nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, giọng nói ấm áp: "Tôi sẽ ở bên cạnh em."

Thần kinh căng thẳng cuối cùng cũng thả lỏng, tôi mỉm cười, ôm lại anh.

2

Trần Dập là do Trần Mạt mua về.

Để tranh giành quyền thừa kế hào môn, từ nhỏ tôi đã bị Trần Mạt nuôi dạy như con trai.

Bà ta cố ý bỏ tiền mua một thằng bé về đặt bên cạnh tôi. Thằng bé đó chính là Trần Dập.

Trần Mạt làm lu mờ nhận thức về giới tính của tôi, từ nhỏ đã bắt tôi ăn, ở, ngủ cùng Trần Dập.

Gần như chỉ trừ lúc tắm rửa và đi vệ sinh, chúng tôi dính nhau như sam.

Đúng như bà ta mong muốn, tất cả mọi người trong trấn đều khen hai anh em chúng tôi tình cảm tốt.

Tất cả mọi người đều coi tôi là con trai. Tất cả chỉ vì ngày hôm nay.

3

Lục Viêm tổ chức tiệc đón tôi trở về, trong buổi tiệc, tôi lần đầu gặp Lục Tẫn.

Tôi chỉ kịp nhìn thấy nụ cười mang ý đồ xấu của hắn.

Liền bất ngờ hứng trọn một thân mực.

Khách khứa thất kinh, đi kèm là tiếng mắng chửi của ông cụ.

Tôi ngẩng đầu nhìn kẻ gây chuyện.

Lục Tẫn nhếch mép cười đểu, ánh mắt đảo quanh người tôi một lượt, ngang ngược mở miệng.

"Thằng mặt trắng nào đây?"

Chân mày tôi giật giật, đáy lòng dâng lên một cảm xúc hưng phấn khó hiểu.

Lục Tẫn thấy tôi không nói gì, tưởng tôi sợ rồi.

Nên tiến lại gần nhìn xuống tôi, tặc lưỡi hai tiếng, được nước lấn tới vươn tay phủi phủi vạt áo trên vai tôi.

"Ăn mặc thế này mà cũng dám đến dự tiệc nhà họ Lục, Trần Mạt dạy dỗ mày thế hả?"

Đây là muốn ra oai phủ đầu với tôi đây mà.

Thú vị đấy.

4

Trần Mạt vội vàng chạy tới xoa dịu, bảo Trần Dập đưa tôi đi thay quần áo.

Tôi khoác áo của Trần Dập đi ngang qua Lục Tẫn, liếc hắn một cái.

Vừa hay chạm phải ánh mắt khiêu khích của hắn, tôi nở nụ cười vừa phải, ngoan ngoãn hết mức buông một câu.

"Anh trai giữa đám đông phá hỏng chuyện của cha, để người ngoài xem trò cười của gia đình, đúng là biết giữ quy tắc."

Mặt Lục Tẫn lập tức đen lại như thể vừa nuốt phải con ruồi.

"Đừng gọi tao là anh, bóng chó vãi, ghê tởm."

Mắc mớ gì đến chuyện đó?

Kệ mẹ. Ghê tởm chính là mày.

5

Sau khi thay quần áo, vì một phần mực ngấm qua quần áo dính vào da, nên ở xương quai xanh có một vệt đen rất rõ.

Ánh mắt Trần Dập khẽ dừng lại, sau đó kéo tôi đến ghế sofa, lấy kem đánh răng xoa ra, bôi lên vết mực.

"Lát nữa rửa sạch là được, những chỗ khác buổi tối em tắm dùng cách tương tự là tẩy được."

Hơi ấm từ đầu ngón tay lan tỏa trên xương quai xanh, mặt Trần Dập ở ngay trước mắt, gần đến mức tôi có thể nhìn rõ hàng lông mày khẽ nhíu của anh ta.

Tôi nghiêng đầu hỏi anh ta: "Anh đang giận à? Giận em không tránh?"

Trần Dập ngước mắt nhìn tôi, giọng điệu bất lực: "Không giận, tôi biết em cố ý."

"Nhưng Châu Châu, lần này chỉ là mực, lần sau thì sao?"

Anh ta khẽ thở dài.

"Sau này đừng làm thế nữa."

Tôi cúi đầu liếc nhìn vết mực, không để bụng.

"Yên tâm đi, em sẽ không chịu thiệt vô ích đâu, món nợ này sớm muộn gì em cũng trả lại."

Có lẽ là quá lo lắng, cảm xúc của Trần Dập khác với trước đây.

Nhưng cuối cùng anh ta cũng không nói gì, chỉ cụp mắt xuống, các ngón tay cứ xoa đi xoa lại trên xương quai xanh của tôi.

Khi tôi đứng dậy chuẩn bị đi rửa, anh ta đột nhiên vươn tay giữ tôi lại.

Sau đó đầu ngón tay sạch sẽ lau lên khóe miệng tôi, ánh mắt Trần Dập thâm trầm khó dò.

Đối diện với ánh mắt khó hiểu của tôi.

Anh ta khàn giọng nói: "Chỗ này cũng có."

Nhưng Trần Dập, anh không bôi kem đánh răng.Trần Mạt vội vàng chạy tới xoa dịu, bảo Trần Dập đưa tôi đi thay quần áo.

Tôi

Chương trước Mục lục Chương sau
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận