Tạ Minh Nguyệt cứ như vậy bị Hạ Hầu Khâm định sẵn kết cục.
Nhị hoàng tử sinh non thiếu tháng, lại ra đời vào đúng mùa đông rét mướt, thân thể không tránh khỏi bị thương tổn, bệnh tật liên miên khiến Tạ Minh Nguyệt lo lắng không thôi.
Biết bao nhiêu thái y qua đây, chỉ bốc vài thang thuốc, căn dặn vài câu qua loa rồi lắc đầu bỏ đi.
Tạ Minh Nguyệt sốt hết cả ruột, đứa nhỏ chỉ mới mấy tháng èo uột thế này, sao có thể uống cạn mấy chén thuốc đắng kia.
Nàng không cam tâm, cuối cùng kêu Trúc Lam sửa soạn cho mình để đến bái kiến Hiền quý phi đang ở tại Trường Xuân điện.
Tạ Minh Nguyệt cảm giác như mình đang nằm mơ, đứng trước cửa điện nguy nga lộng lẫy, lại thấy thời gian như mấy vạn năm trôi qua, thương hải tang điền, bãi bể hoá nương dâu.
Từ một trắc phi đi vào Đông cung bằng cửa hông, quỳ trước mặt nàng dâng trà kính rượu, giờ đây lại phong quang vô hạn nép vào lòng nam tử cao cao tại thượng kia.
"Đức quý phi đến đây là có chuyện gì?" Một đại cung nữ đi ra hỏi.
Tạ Minh Nguyệt điềm đạm trả lời: "Ta muốn bái phỏng Hiền quý phi, tiện đà nhờ nàng ấy có thể ân chuẩn cho ta mời một đại phu danh tiếng bên ngoài để chẩn bệnh cho nhị hoàng tử."
"Thái y trong cung không thiếu sao, còn phải đi tìm bên ngoài." Đại cung nữ kiêu căng hất hàm hỏi.
"Bệnh tình của nhị hoàng tử các thái y trong cung đến nay vẫn không trị dứt được, cho nên…"
"Thái y trong cung đã không thể chữa khỏi thì hoa đà tái thế có đến đây cũng vậy thôi. Muội khuyên tỷ tỷ, nên thuận theo ý trời, muội cũng sẽ ăn chay niệm phật cầu nguyện cho nhị hoàng tử." Tống Thanh Thanh nhẹ nhàng đi ra, khéo léo nói một câu rồi quay đầu sai khiến cung nữ đóng cửa lại.
"Đã gần trưa, hoàng thượng cũng đói bụng rồi, muội xin phép không thể giữ tỷ lại đây tránh làm người mất hứng." Một câu nói bình thường lại chứa nhiều hàm ý giễu cợt sâu xa.
Cảnh cửa sơn son thếp vàng của Trường Xuân điện đóng lại, như cắt đứt mọi hy vọng của Tạ Minh Nguyệt
Nàng nhớ mãi ánh mắt thờ ơ mà Hạ Hầu Khâm nhìn nàng qua khe cửa, cả tiếng cười nũng nịu của Tống Thanh Thanh.
Cả đời này nàng cũng không thể quên được.
Tháng hai rất nhanh đã đến, trời đổ tuyết rất dày, đây có thể coi là mùa lạnh nhất trong năm, còn lạnh hơn những năm trước.
Trong điện âm u, gió luồn vào từng cơn vù vù lạnh cắt da cắt thịt.
Tạ Minh Nguyệt ngồi trên ghế quý phi, đôi chân đong đưa, cánh tay ôm lấy nhị hoàng tử, mà đứa bé trong n.g.ự.c vẫn nhắm nghiền mắt, hơi thở khò khè không ra hơi.
"Bảo bối của mẹ, cố gắng lên, mẹ đã viết thư cho ông ngoại rồi, người sẽ tìm cách cứu con mà."
Tạ Minh Nguyệt nghẹn ngào, nước mắt nóng hổi lã chã rơi xuống.
Trúc Lam từ bên ngoài vội vàng đi vào, trên tay là một chén thuốc đen ngòm, nhẹ giọng thúc giục: "Nương nương, thuốc đã bớt nóng rồi, người đút cho nhị hoàng tử đi."
Nàng run rẩy bắt lấy chén thuốc, thổi một hơi rồi dùng muỗng nhỏ cố gắng chậm xung quanh đôi môi tím tái nhỏ bé của con trai mình.
Đột nhiên đứa bé khóc lên một tiếng, nắm tay nhỏ hất đổ chén thuốc xuống đất, trong miệng cũng trào ngược ra, toàn bộ nước thuốc, sữa, cháo đều bị nôn ra ngoài.
Đứa bé tím tái mặt mày, lồng n.g.ự.c phập phồng như cố gắng hít lấy không khí vào phổi khiến Tạ Minh Nguyệt sợ hãi, nàng đặt bảo bảo nằm xuống, khóc lớn, vừa dập đầu cầu xin ông trời, vừa xoa lấy xoa để lồng n.g.ự.c nơi trái tim bé nhỏ đang dần dần chậm lại.
Nhị hoàng tử ngừng khóc, cơ thể mềm oặt đi, tay chân lạnh dần.
Đứa con bảo bối của mình chưa ra đời được bao lâu đã rời bỏ mà đi.
Ngay trước mặt của Tạ Minh Nguyệt.
Nàng như phát điên, ôm lấy hình hài nhỏ bé gào khóc cả một đêm này.
Tin tức nhị hoàng tử ốm yếu bệnh tật không may qua đời đã truyền đến ngự điện.
Hạ Hầu Khâm xoa mi tâm, tuy đứa trẻ không phải là do hắn mong muốn nhưng cũng là cốt nhục của mình, là m.á.u thịt do chính hắn tạo ra, hắn cầm bút vung lên, muốn viết một đạo thánh chỉ sắc phong an ủi Tạ Minh Nguyệt một phen.
Khoảnh khắc này hắn cũng hơi cảm thấy mình đã đối xử tệ bạc với nàng.
Hà công công là thái giám nội thị bên người hắn từ khi hắn còn ở Đông Cung, lúc này lại thẫn thờ bước đến trước mặt hắn quỳ xuống.
Trên tay ông ta là một miếng bội kiếm cũ kỹ.
Đồng tử trong mắt Hạ Hầu Khâm mở to, hắn run rẩy, tiến đến cầm lấy bội kiếm trong tay, sững sờ hỏi: "Cái này, là ở đâu ra thế?"
Hắn nhớ miếng bội kiếm này, khi còn là thiếu niên, lúc đó hắn còn ngây thơ non nớt, chưa hiểu lòng người hiểm độc ra sao, bị nhị ca dụ dỗ rủ ra ngoài thành bắt thỏ, cuối cùng rơi vào bẫy ám toán của một đám hắc y nhân.
May mắn hắn được cứu, chính là con gái của Công bộ thị lang Tống Thanh Thanh tình cờ đánh xe ngựa đi ngang qua đã đưa hắn trở về kinh thành an toàn.
Nhưng miếng bội kiếm mang theo thì lại bị hắn làm mất, đây là món quà mà phụ hoàng đã tặng hắn khi lần đầu tiên Hạ Hầu Khâm bái sư học võ.
Hắn vẫn giữ thanh kiếm nhưng bội kiếm thì tìm mãi không thấy đâu.
Mấy lần hắn muốn hỏi Tống Thanh Thanh nhưng nàng ta lại ấp úng lảng tránh.
Dù sao cũng chỉ là một miếng bội kiếm nhỏ, Hạ Hầu Khâm nghĩ nó không đáng để hắn phải chất vấn nàng ta, khiến người mình yêu giận dỗi.
Vậy mà bây giờ nó lại xuất hiện ở đây.
"Cái này…là do Đức quý phi sai người mang đến, nói là có món đồ cần trả lại hoàng thượng."
Đức quý phi, Tạ Minh Nguyệt?
Làm sao nàng lại có thể có được miếng bội kiếm này.
Hạ Hầu Khâm chợt cảm thấy choáng váng muốn té xỉu.
Hắn day day trán, rồi như nghĩ đến điều gì đó, lập tức gọi Chu Vũ trước đây là ám vệ đi theo bảo hộ hắn hồi còn là Thái tử, nay đã trở thành đội trưởng cấm vệ quân hoàng gia.
"Chuyện năm ấy, ngươi nói lại lần nữa cho ta xem. Nói!"
Hạ Hầu Khâm gầm lên một tiếng khiến Chu Vũ sợ hãi quỳ xuống, hắn ta lắp bắp: "Năm đó toàn bộ ám vệ đi theo thái tử đều c.h.ế.t thảm, hạ quan cũng bị thương nặng, may sao, lúc đó có một chiếc xe ngựa đi ngang qua. Hạ quan nhìn thấy trên xe có vị tiểu cô nương che mặt, nàng ấy đã kêu phu xe dừng lại đỡ thái tử lên rồi giục ngựa chạy vào kinh thành. Trên chiếc xe ngựa là ấn ký của phủ đệ nhà Công bộ thị lang. Cho nên hạ quan đoán vị tiểu cô nương đó chính là con gái duy nhất của Tống đại nhân."
Đoán, thì ra bao nhiêu năm nay chỉ là đoán!
"Ngươi…không nhìn thấy mặt của tiểu cô nương đó!"
"Dạ không, hạ quan lúc đó đã bị thương nặng, nằm sau lùm cây, chỉ nghe được tiểu cô nương phân phó với phu xe đưa người đến y quán trước rồi hẵng đánh xe về phủ Công bộ thị lang nếu không sẽ bị huynh trưởng trong nhà trách mắng."
Huynh trưởng ư? Tống Thanh Thanh là con gái duy nhất của Tống Bạch, làm gì có huynh trưởng nào ở đây mà trách mắng cơ chứ.
Bây giờ thì hắn hiểu rồi, vì sao miếng bội kiếm này lại biến mất, vì sao Tống Thanh Thanh không bao giờ chịu nói chuyện xưa với hắn, thậm chí y quán ngày đó nàng ấy cũng không thể nhớ được.
Bởi vì căn bản người đó không phải là nàng ta.
Mà là hắn đã nhận nhầm người suốt hơn bảy năm nay.
"Đi, đến Tuý Dực cung!" Hạ Hầu Khâm phất tay áo, nhanh nhẹn đi ra ngoài, trong lòng nóng như lửa đốt.
Hắn cảm nhận có điềm chẳng lành, bao năm nay bên Tạ Minh Nguyệt vô cùng im ăng.
Vì cớ gì hôm nay lại trả lại miếng bội kiếm cho hắn.
Ngự giá chỉ còn cách Tuý Dực cung mươi bước, đã thấy một tiểu thái giám hớt ha hớt hải chạy ra ngoài, miệng hét to: "Cháy rồi, Tuý Dực cung cháy rồi, mau mau dập lửa!"
Hạ Hầu Khâm nhảy phắt xuống đất, chẳng còn nề hà thể diện của bậc quân vương mà đẩy đám nô tài chạy vào trong.
Chính điện chìm trong biển lửa.
Hắn nhận ra Trúc Lam tỳ nữ thân cận từ nhà mẹ đẻ của Tạ Minh Nguyệt theo nàng vào cung bao nhiêu năm, giờ đây đang quỳ trước bóng lửa nhảy nhót, gào khóc: "Nương nương, sao người lại nghĩ quẩn như thế chứ, sao người lại bỏ Trúc Lam mà đi, không có hoàng thượng, không còn nhị hoàng tử nhưng người còn có nô tỳ, còn Tạ lão tướng quân và cả Tạ gia cơ mà."
Hạ Hầu Khâm nóng nảy xách cổ áo nàng ta lên, gằn giọng: "Chủ tử của người, nàng ấy đâu rồi? Tại sao ngươi lại không trông chừng nàng ấy cho cẩn thận chứ."
Câu cuối cùng hét ra, Hạ Hầu Khâm trực tiếp quăng Trúc Lam té dúi dụi xuống nền đất.
Trúc Lam quẹt tơ m.á.u bên miệng, kính cẩn đưa một phong thư bằng hai tay lên cho Hạ Hầu Khâm, giọng nghẹn ngào: "Nương nương đã quá đau buồn, nô tỳ không thể khuyên nhủ, tội ngàn lần đáng chết."
Nói đoạn Trúc Lam đột nhiên đứng phắt dậy lao đầu vào ngọn lửa đỏ rực.
Toàn bộ nô tài trong cung phải mất một ngày một đêm mới dập tắt được đám cháy, nhưng Tuý Dực cung đã đổ nát hoang tàn không thể nhận ra.
Hạ Hầu Khâm như bức tượng đá ngồi canh giữ ngoài sân.
Tạ Minh Nguyệt rời đi quyết tuyệt như thế, nàng đốt sạch mọi thứ, một chút cũng không để lại cho hắn.
Thậm chí bội kiếm này cũng trả lại cho mình.
Trong lòng nàng là hận hắn, không bao giờ muốn dây dưa với hắn nữa.
Hạ Hầu Khâm như cái xác không hồn, chỉ có khoé mắt rơi từng giọt nước mắt to bằng hạt đậu.
(Hết)