Menu
Chương trước Mục lục Chương sau

Về Quê Chăm Sóc Mẹ

Chương 5.

Cuộc sống của tôi trở nên hỗn loạn. Tôi không thể làm việc một cách bình thường khi Tấn Phong luôn ở bên cạnh, luôn nhắc nhở tôi về quá khứ.

Một ngày, tôi nhận được một cuộc gọi từ mẹ. Mẹ nói rằng mẹ bị ốm, và tôi phải về nhà. Tôi lo lắng, và quyết định xin nghỉ việc.

Tôi đến gặp Tấn Phong. "Em xin nghỉ việc. Em phải về nhà chăm sóc mẹ."

Anh nhìn tôi và nói: "Vậy anh sẽ đi cùng em."

Tôi sững sờ. "Anh đi cùng em làm gì?"

"Chăm sóc mẹ vợ tương lai của anh." Anh ta nói một cách tự nhiên.

Tôi không thể tin vào những gì mình vừa nghe. "Tấn Phong, anh có điên không?"

"Có," anh ta nói. "Anh điên vì em."

Tôi không biết phải làm gì. Anh ta đã điên, hay tôi đã điên? Nhưng tôi biết, tôi không thể từ chối anh ta. Tôi cần sự giúp đỡ, và anh ta là người duy nhất tôi có thể tin tưởng.

Và thế là, chúng tôi cùng nhau về quê. Mẹ tôi rất ngạc nhiên khi thấy Tấn Phong. Mẹ luôn yêu quý anh, và đã rất buồn khi chúng tôi chia tay.

Tấn Phong chăm sóc mẹ tôi một cách tận tình. Anh nấu cháo, pha thuốc, và kể chuyện cho mẹ nghe. Anh không còn là một giám đốc lạnh lùng nữa, mà là một người con trai hiếu thảo.

Tôi nhìn anh, và thấy nụ cười của anh đã trở lại. Nụ cười mà tôi đã từng yêu.

Một đêm, tôi và anh ngồi trên hiên nhà, nhìn lên bầu trời đầy sao.

"Tấn Phong," tôi nói, "anh đã thay đổi."

"Không," anh ta nói. "Anh vẫn là anh. Chỉ là anh đã tìm lại được chính mình."

Tôi không nói gì. Tôi biết, tôi đã không thể chống lại anh ta. Tôi đã một lần nữa rơi vào lưới tình của anh. Và lần này, tôi sẽ không chạy trốn. Tôi sẽ đối mặt với nó.

Tôi đã nhận ra rằng, chúng tôi không chỉ là người cũ, mà còn là một phần của nhau. Dù chúng tôi có chia tay, chúng tôi vẫn không thể quên nhau. Vì sợi dây gân cũ đã gắn kết chúng tôi lại với nhau.

Câu chuyện tình yêu của chúng tôi, có lẽ, không bao giờ kết thúc.

Chương trước Mục lục Chương sau
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận