Menu
Chương trước Mục lục Chương sau

Lời Xin Lỗi Muộn Màng

Chương 6: Lời Xin Lỗi Muộn Màng

Cuộc sống ở quê nhà cứ thế trôi đi, chậm rãi nhưng đầy ắp những bất ngờ. Tấn Phong không còn là vị giám đốc xa cách, anh trở thành "chàng rể hờ" của mẹ tôi. Mẹ tôi rất quý anh, luôn kể những câu chuyện cũ về tôi, những điều mà tôi đã quên từ lâu. Điều đó khiến tôi nhận ra, Tấn Phong không phải là người duy nhất nhớ về quá khứ của chúng tôi. Anh đã lặng lẽ tìm hiểu, lặng lẽ giữ lại tất cả những kỷ niệm.

Một đêm, chúng tôi ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ ở hiên nhà. Mẹ đã ngủ, và chỉ còn lại ánh trăng sáng vằng vặc.

"Vì sao em lại chia tay anh?" Tấn Phong hỏi, giọng anh dịu dàng, không còn sự kiêu ngạo như khi chúng tôi gặp lại.

Tôi im lặng. Câu hỏi này đã ám ảnh tôi suốt một thời gian dài, nhưng tôi chưa bao giờ có dũng khí để trả lời.

"Anh đã quá bận rộn," tôi nói. "Em đã quá trẻ con."

"Anh đã quá bận rộn, nhưng không phải vì công việc," Tấn Phong nói, giọng anh trầm xuống. "Anh đã dành thời gian để chuẩn bị một ngôi nhà nhỏ cho chúng ta, một ngôi nhà với một vườn cây nhỏ, nơi em có thể trồng hoa. Anh muốn tạo ra một bất ngờ cho em, nhưng anh lại không nói. Em đã hiểu lầm, và em đã bỏ đi."

Tôi bật khóc. Hóa ra, tôi đã hiểu lầm anh. Hóa ra, anh đã yêu tôi nhiều hơn tôi nghĩ.

"Anh xin lỗi," anh nói. "Anh xin lỗi vì đã không nói cho em biết. Anh đã nghĩ, hành động sẽ ý nghĩa hơn lời nói."

"Em cũng xin lỗi," tôi nói. "Em xin lỗi vì đã không tin tưởng anh."

Anh ôm tôi vào lòng, và tôi cảm nhận được sự ấm áp, sự an ủi. Tôi biết, chúng tôi đã tha thứ cho nhau.

"Anh sẽ không để em đi lần nữa," anh nói, giọng anh kiên quyết. "Anh sẽ không để bất cứ điều gì chia cắt chúng ta."

Chương trước Mục lục Chương sau
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận