Menu
Chương trước Mục lục

Trả giá và một khởi đầu mới

"Đúng. Là tiền của cô. Nhưng chuyện không dừng ở đó. Cô tưởng ly hôn dễ à? Tôi có thể kéo vụ kiện này 20 năm."

Tôi đứng sững, lòng chùng xuống như đá ném vào giếng cạn.

Hắn nói đúng. Nếu hắn ra đơn phản đối, mọi tài sản sẽ bị đóng băng chờ xét xử. Hắn không lấy được, tôi cũng không xài được. Chết chung.

Tôi không thể chờ. Tuổi trẻ của tôi, con trai tôi… không thể bị giam lỏng trong vũng bùn của một kẻ vừa độc vừa hèn.

"Sợ rồi hả?" – hắn gằn giọng, tự tin. "Ngoan ngoãn đi, tôi sẽ… cho cô nuôi con."

Hắn vỗ vỗ vào má tôi — động tác nhẹ nhưng sỉ nhục đến tận xương. Rồi hắn quay lưng bước đi, để lại tôi ngồi lặng người.

Tôi thua. Hoặc ra đi tay trắng, hoặc tiếp tục làm "máy kiếm tiền" dưới tay hắn.

Cái gọi là "cho nuôi con" chẳng qua là một cái bẫy dài hạn. Muốn tôi nuôi con hộ, đến khi hắn ổn định rồi giật lại.

Tôi siết chặt tay. Không. Tuyệt đối không để hắn sống sung sướng trên nỗi đau của tôi.

Từ sau lần tôi báo cảnh sát, mẹ chồng xé mặt nạ. Mỗi lần chạm mặt là một tràng rủa xả như thể bà muốn lột da tôi sống.

Mỗi lần như thế, chị Liễu đều chắn phía trước. Dù chị mạnh mẽ, tôi vẫn sợ chị gặp nguy hiểm.

Tôi đề nghị cho chị tạm lánh vài hôm. Không ngờ Hứa Tiểu Lượng phản đối đầu tiên.

"Cô ấy không đi đâu cả. Tao còn chưa cho phép!"

Tôi như bị kẹp giữa gọng kìm. Khó thở đến mức chỉ muốn nổ tung.

Một hôm, con trai sốt nhẹ. Tôi và chị Liễu đưa bé đi viện, đến trưa mới về.

Không khí trong nhà… kỳ lạ. Phòng mẹ chồng đóng im ỉm. Hứa Tiểu Lượng cũng không chơi game, không mở miệng. Một sự im lặng bất thường đến đáng ngờ.

Trong bếp, chị Liễu đang nấu canh.

"Lạ thật… nêm ít muối mà sao mặn như đổ cả bao?" – Chị nhăn mặt, múc thìa canh nếm lại.

Vừa dứt lời, chị ôm bụng gục xuống nền bếp. Mặt trắng bệch, người co quắp.

Tôi hoảng loạn gọi cấp cứu.

Camera giấu kín lần này cứu chúng tôi một mạng.

Kết quả xét nghiệm: Chị Liễu bị đầu độc bằng muối diêm (natri nitrit) – chất có thể gây tử vong nếu dùng liều cao. Chị phải rửa ruột, cấp cứu, nằm viện theo dõi. Tôi ngồi khóc bên giường chị — người phụ nữ tử tế nhất từng bước vào đời tôi.

Ngoài hành lang bệnh viện, mẹ chồng và Hứa Tiểu Lượng cãi nhau như vỡ chợ.

"Bà điên à?! Con mồi đã nằm trong tay, bà còn ra tay làm gì?!"

"Tao bực cái mặt nó! Ngồi ăn ngon mặc đẹp như bà chủ! Tao chỉ muốn nó đau bụng chơi!"

"Muối diêm là chất cấm! Có thể g.i.ế.c người đấy!!"

Bà lão vẫn thản nhiên như không:

"Có ai c.h.ế.t đâu mà sợ?"

Chỉ đến khi nghe bác sĩ nói có thể truy tố hình sự, mẹ hắn mới tái mặt, quỳ rạp trước con trai:

"Cứu mẹ! Mẹ già rồi, không thể vào tù!"

Hắn xô bà ngã bật ra rồi quay sang tôi mặc cả:

"Chia đôi tài sản. Tôi ký đơn. Cô muốn tự do? Được, nhưng phải biết điều."

Tôi nhếch môi cười lạnh:

"Không ngờ anh vẫn còn chút hiếu thảo."

"Đừng khiêu khích tôi. Cơ hội chỉ có một lần!"

"Tôi lấy hết. Còn con anh, nếu muốn giữ giống nòi, thì để lại. Không thì tôi đưa đi."

Hắn gào lên như bị rạch da:

"Mày đùa tao à?! Tao sẽ bỏ mẹ lại! Mày sẽ không có gì đâu!"

Tôi làm bộ kinh hãi:

"Bỏ cả mẹ ruột? Thật không?"

"Bà ta tự làm tự chịu!"

Tôi đang ghi âm.

Ngay tối đó, tôi gửi bản ghi âm vào nhóm chat họ hàng với caption ngắn gọn:

"Mẹ ơi, xem con trai mẹ nói gì này."

Bên dưới là một loạt bình luận phẫn nộ:

"Đồ bất hiếu!"

"Nuôi con như thế, thà đừng sinh ra!"

"Đưa vào trại cải tạo đi!"

Chị Liễu xuất viện. Tôi vẫn nghĩ mẹ con họ sẽ còn trò mới — và không sai.

Lần này, chính Hứa Tiểu Lượng ngộ độc. Hắn nằm co giật dưới đất, sùi bọt mép.

Bà mẹ cuống cuồng gọi tôi:

"Tiểu Lôi! Cứu chồng mày!"

Tôi ôm lấy hắn, diễn vai người vợ lo lắng xuất sắc:

"Anh ơi! Đừng đi mà!"

"Cứu... cứu anh..." – Hắn thều thào, môi bắt đầu tê cứng.

Tôi ghé sát tai hắn, thì thầm:

"Anh đối xử với em như rác rưởi. Giờ muốn em cứu?"

"Anh… đưa hết tiền… cho em…"

Tôi bật cười, nụ cười lạnh đến rợn người:

"Tiền? Là của tôi từ đầu. Với lại, tin anh á? Thà tin lợn biết trèo cây còn hơn."

"Yên tâm, em sẽ mua mộ phần tử tế cho anh."

Hứa Tiểu Lượng trợn mắt giận dữ, giơ tay như muốn bóp cổ tôi, nhưng không còn sức. Chỉ vươn về phía mẹ.

Bà ta nhào tới, ôm lấy con, siết đầu hắn vào ngực:

"Mẹ xin lỗi! Đừng bỏ mẹ! Con ơiiiii...!"

Tôi đứng nhìn, không can, không cảm xúc.

Khi xe cấp cứu tới, bác sĩ sững người:

"Bà siết cổ bệnh nhân thế kia thì còn ai cứu được?"

Hứa Tiểu Lượng c.h.ế.t trước khi lên cáng.

Tôi gặp lại mẹ chồng trong trại giam. Bà ta như xác sống không hồn.

"Mày hại con tao! Tao chỉ muốn dạy nó bài học…"

"Dạy khéo thật. Nó c.h.ế.t luôn."

"Không phải tao!!!"

"Camera quay lại hết rồi, bà ơi."

Tôi quay lưng bỏ đi, tiếng gào khóc rợn người vang lên phía sau.

Sau đó, tôi đuổi cổ em chồng ra khỏi nhà. Bán nhà lấy vốn, dọn về ở với mẹ đẻ.

Chị Liễu giờ là chị ruột tôi. Cùng tôi mở tiệm, gây dựng lại cuộc sống.

Gửi vài lời tới các chị em ngoài kia:

Làm vợ có thể mù, nhưng làm người thì đừng ngu. Có tiền riêng thì giữ chặt, đừng trộn một đồng với chồng, dù hắn có quỳ lạy xin xỏ.

hết.

Chương trước Mục lục
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận