"Mày nhìn tôi."
"Tiểu Chi, sao cậu lại khác trước kia thế?"
Tôi giấu tay sau lưng, cầm tờ giấy khám thai, trên môi nở nụ cười gượng gạo.
"Hahaha, có khác gì sao? Có phải là nữ tính hơn không?"
"Không phải, có hơi mập, đồ ăn dì nấu ngon lắm sao?"
Nhìn cái bụng nhô ra của mình, để tránh xấu hổ, tôi nhanh chóng kéo áo xuống che đi.
"Phải rồi, Kỷ Úc, tớ hỏi cậu một vấn đề nhé, có phải cậu thích đàn ông không?"
Sắc mặt Kỷ Úc đột nhiên trở nên khó coi, ngẩng đầu lên, quái dị nhìn tôi.
"Ai nói với cậu thế, xu hướng t.ì.n.h d.ụ.c của tớ vẫn bình thường."
"Lúc trước tớ nghe thấy cậu nói chuyện với người khác, cậu nói cậu không thích con gái."
"À, cậu nói lần đó à, bởi vì có người cứ quấy rầy tớ, tớ lập tức nói với cô ta là tớ không thích con gái."
Ra là vậy, trong lòng tôi chợt lóe lên một tia vui mừng.
"Kỷ Úc, sau này kết hôn, cậu có muốn có con không?"
Những lời này vừa nói ra, trên mặt Kỷ Úc lập tức đỏ bừng, thậm chí còn nhìn tôi bằng ánh mắt khác.
"Cậu, cậu hỏi cái này làm gì? Tớ đều thích."
Như vậy thì mọi chuyện sẽ dễ hơn, tôi đưa tờ giấy khám thai cho Kỷ Úc.
"Em mang thai rồi, là vào đêm sinh nhật của anh vào tháng trước."
Kỷ Úc mở to mắt, sự nghi ngờ trong mắt của anh nhanh chóng được niềm vui sướng tột độ bao trùm khi nhìn thấy phiếu khám thai.
"Anh vốn tưởng đêm đó chỉ là giấc mơ, hóa ra là thật, anh vốn định tìm em để hỏi cho rõ, không ngờ em vẫn luôn trốn tránh anh."
"Tiểu Chi, anh có thể sờ bụng em được không?"
Tôi gật đầu.
Kỷ Úc vươn tay ra, cẩn thận đặt lên bụng tôi, trên mặt lộ ra vẻ mới lạ.
"Hình như con vừa đá anh."
Kỷ Úc kích động ôm lấy tôi.
"Chi Chi, em đợi chút, anh sẽ gọi ba mẹ đến cầu hôn!"
Nhà họ Kỷ cũng đến rất nhanh.