Menu
Chương trước Mục lục Chương sau

Gặp Lại Người Cũ

Đến lần trước, phát sinh chuyện kia vào ngày sinh nhật của Kỷ Úc.

Cũng may Kỷ Úc không có ấn tượng gì, nếu không, có lẽ cậu ấy sốc toàn tập.

Chương 11.

Mẹ tôi giao mọi việc của công ty cho cấp dưới.

Bà đặc biệt về nhà để chăm sóc tôi.

"Chi Chi, đi, mẹ dẫn con đi mua sắm."

Tôi gật đầu.

Bình thường tôi thích sưu tập một số túi xách, đồ trang sức, v.v.

Mẹ tôi không chút do dự mà đưa tôi đến cửa hàng sang trọng.

"Cái này, cái này, nhìn đẹp đấy, sản phẩm mới, mua hết!"

"Cái kia không tệ, hợp với bộ quần áo mẹ mới mua."

Mua sắm gần xong, tôi và mẹ đang xách túi lớn túi nhỏ đi về.

Đột nhiên, tôi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ở một cửa hàng khác.

"Mẹ, nhìn kìa, có giống tên keo kiệt kia không?"

"Tên nào?"

Mẹ nhìn theo tầm mắt của tôi.

Quả nhiên, chúng tôi nhìn thấy Lý Hưởng ở đằng kia, bên cạnh anh ta là một cô gái thuần khiết và đáng yêu.

Cử chỉ của hai người rất thân mật, không giống như mới quen nhau.

"Cái tên Lý Hưởng kia, uổng công trước kia mẹ và ba con đều nghĩ nó là đứa trẻ tốt!"

Tôi và mẹ đang nói chuyện bên đây, dường như Lý Hưởng đằng kia đã nhìn thấy chúng tôi, lập tức kéo cô gái bên cạnh đi qua.

"Tống Chi, dì, hai người cũng ở đây sao?"

"Anh Lý Hưởng, đây là ai vậy?"

Cô gái bên cạnh chỉ vào tôi và hỏi.

"Đây, đây là bạn học thời đại học của anh, hahaha."

Mẹ tôi tức muốn bốc khói, kéo tôi bỏ đi.

Không ngờ lại bị Lý Hưởng chặn lại.

"Tống Chi, em và dì mua nhiều đồ quá, đúng là phí tiền."

"Lý Hưởng, đây là tiền mẹ tôi kiếm được, có liên quan gì đến anh không? Hơn nữa, kiếm tiền cũng là để tiêu tiền, anh cần gì phải lo lắng?"

Có lẽ Lý Hưởng không ngờ tôi lại dám nói chuyện với anh ta như thế này.

Dù sao, bình thường tôi đều dỗ ngọt anh ta, sợ anh ta tức giận.

"Tống Chi, em là con gái duy nhất trong nhà, sớm muộn gì cũng lấy chồng, đến lúc đó, toàn bộ tài sản sẽ do con trai em thừa kế, chẳng phải bây giờ em đang dùng tiền của chồng tương lai sao?"

Cái lý lẽ gì thế này?

Tôi đang dùng tiền của mình mà lại thành ra là đang mượn tiền của chồng tương lai.

"Thế này đi, anh thấy những chiếc túi em mua đều không hề rẻ, em trả lại hết đi, để lại tiền cho anh, anh sẽ giữ hộ em, đề phòng em tiêu sài hoang phí."

"Mẹ kiếp, đồ keo kiệt hay nói khùng nói điên, cút đi!"

Tôi nổi điên ngay tại chỗ, cởi giày ra ném vào Lý Hưởng.

Giày của tôi đập trúng mặt Lý Hưởng, để lại dấu chân rõ ràng trên mặt anh ta, sắc mặt anh ta lập tức trở nên u ám.

"Tống Chi, cô đúng là phụ nữ không ra gì, tôi nói cho cô biết, giờ cô còn muốn gả vào nhà họ Lý chúng tôi thì không dễ đâu."

Tôi không nghe, cầm chiếc giày rồi cố nhét nó vào miệng anh ta, để bịt miệng thúi của anh ta lại.

Lý Hưởng sợ hãi kéo cô gái bên cạnh mình đi.

Nhìn hai người chạy trối chết, tâm trạng tồi tệ đã dễ chịu hơn rất nhiều.

12.

Nhạc chuông điện thoại liên tục vang lên.

Tôi...

Chương trước Mục lục Chương sau
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận