Ba mẹ nhà họ Chu thay phiên nhau dỗ dành anh ta, nhưng đều bị anh ta cự tuyệt.
Giận dai như cơn mưa phùn tháng ba, không dữ dội nhưng lê thê, dai dẳng. Thời gian trôi qua, mọi người dần mặc kệ anh ta.
Mãi hai năm sau tôi mới gặp lại Chu Tuấn.
Lúc đó, tôi và Chu Ôn Yến vừa rời khỏi nhà họ Chu.
Anh ấy nắm tay tôi, vừa đi vừa nhỏ giọng năn nỉ:
"Anh biết sai rồi… Đáng lẽ tối qua nên nghe lời em, cho anh quay lại phòng ngủ. Một mình anh cô đơn, lạnh lẽo lắm."
Tôi trừng mắt: "Không được!"
Chu Ôn Yến nhẹ nhàng mân mê ngón tay tôi, giọng hối lỗi:
"Anh sai thật rồi mà, tha lỗi cho anh đi, nha."
Tôi còn chưa kịp nói gì thì Chu Tuấn đã từ đằng xa đi tới.
Gương mặt anh ta lạnh như băng.
Đứng trước mặt Chu Ôn Yến, không nói không rằng, anh ta tung một cú đấm.
Chu Ôn Yến phản xạ rất nhanh, nghiêng người né tránh, động tác gọn gàng như nước chảy mây trôi:
"Cậu phát điên cái gì vậy?"
Chu Tuấn cười lạnh:
"Thảo nào ba năm qua chẳng ai buồn để ý tới tôi, thì ra các người đã tính toán cả rồi?"
Ba mẹ nhà họ Chu nghe thấy tiếng ồn, vội vàng chạy ra.
Mẹ Chu không nhịn được lên tiếng:
"Con không nói không rằng, tự dưng xuất ngoại, còn chặn liên lạc với tất cả mọi người."
"Nếu không đổi người, con bảo mẹ phải làm sao? Chẳng lẽ cứ hoãn hôn lễ mãi, cho đến khi con hết giận à?"
Chu Tuấn cười nhạt:
"Mấy người mong tôi biến đi càng xa càng tốt thì có! Từ nhỏ đến lớn, có ai thật lòng quan tâm đến tôi chưa?"
Mẹ Chu tức đến run cả người, giơ tay tát anh ta một cái:
"Năm con tám tuổi, mẹ mua quà sinh nhật cho anh con mà tiện thể mua cho con một món, con liền nghĩ là mẹ xem nhẹ con, giận dỗi bỏ nhà đi, phá hỏng cả tiệc sinh nhật của anh con.
Mười tám tuổi, mẹ hỏi con có muốn đi du lịch không, con nói không muốn, rồi lại giận dỗi bỏ nhà đi.
Giờ sắp cưới rồi, Minh Huyên nghe lời con, tặng quà sinh nhật cho anh con, thế mà con lại giận dỗi nữa."
Bà càng nói càng tức, lồng ngực phập phồng vì giận.
Chu Tuấn đút hai tay vào túi, giọng đầy mỉa mai:
"Đúng vậy, tôi nóng nảy, tôi không bằng Chu Ôn Yến. Nếu các người thật sự quan tâm tôi đến vậy, thì sao chẳng ai chịu dỗ tôi? Còn cả em nữa."
Ánh mắt anh ta dừng lại ở tôi:
"Em đã từng tìm anh chưa?"
Tôi chưa từng sao?
Tôi không nhịn được nữa, giơ tay tát cho anh ta hai cái thật mạnh:
"Nếu anh có bệnh thì đi mà chữa, đừng đem cái bệnh đó ra làm người khác thấy ghê tởm nữa."
Không ai là thánh mà có thể đọc được lòng người.
Đã phải mệt mỏi đoán tâm tư anh ta hết lần này đến lần khác.
Lại còn phải chịu đựng sự lạnh nhạt.
Rồi bị anh ta oán trách vì sao không đoán đúng lòng mình.
Chu Tuấn nhìn tôi và Chu Ôn Yến rất lâu, rồi xoay người rời đi.
Mẹ Chu lau nước mắt, phẩy tay về phía chúng tôi:
"Về đi, đừng bận tâm đến nó nữa."
Đêm hôm đó, Chu Tuấn say khướt bấm chuông nhà tôi.
Từ màn hình cửa điện tử, tôi thấy anh ta nghẹn ngào xin lỗi:
"Xin lỗi… sau này anh sẽ không giận dỗi nữa.
Anh chỉ là… lần đầu tiên có người bao dung anh đến vậy, anh muốn thử xem… liệu em có luôn dỗ tôi hay không.
Em ra đây đi… chúng ta làm hòa được không?
Sau này anh nhất định sẽ nói thẳng mọi chuyện.
Chúc Minh Huyên… anh sai rồi."
Trong phòng, tôi đeo tai nghe chống ồn, cuộn mình trong vòng tay Chu Ôn Yến.
…
Lần tiếp theo tôi nghe tin về Chu Tuấn, đã là vài tháng sau.
Nghe nói anh ta lâm bệnh nặng, dây thanh quản bị tổn thương nghiêm trọng.
Có lẽ phải mất một thời gian dài mới có thể nói lại được.
Tôi tắt điện thoại, không để tâm đến những người nhắn hỏi thăm tình hình.
Chu Ôn Yến cúi đầu, dịu dàng hôn lên trán tôi:
"Ngủ đi."
(Hoàn)