Menu
Chương trước Mục lục Chương sau

Âm Mưu Và Sự Thật

"Cho anh nửa năm."

"Nếu sau nửa năm, em vẫn không có tình cảm với anh, chúng ta sẽ hủy hôn."

"Anh sẽ chuẩn bị trước mọi thứ, cố gắng không ảnh hưởng đến việc làm ăn giữa hai nhà."

Tôi hiểu ý anh.

Nửa năm đủ để chuẩn bị, để sau này không còn bị ba mẹ đôi bên chi phối.

Thế nhưng, tôi nghi ngờ hỏi:

"Anh thích em à?"

Vì Chu Tuấn rất kỵ người khác nhắc đến anh trai nên tôi vẫn luôn giữ khoảng cách với Chu Ôn Yến.

Tôi cũng rất chắc chắn, giữa chúng tôi không hề có kỷ niệm quen biết từ thuở nhỏ.

Vẻ mặt Chu Ôn Yến có chút mất tự nhiên, nhưng anh cũng không giấu giếm:

"Hồi em lần đầu chiến tranh lạnh với Chu Tuấn, em ra vườn dỗ cậu ta, anh nhìn thấy rồi."

Lần đó là vì chuyện gì nhỉ?

À, vì thời tiết lạnh, tôi không mặc bộ lễ phục mà Chu Tuấn chuẩn bị.

Tự phối một bộ khác.

Kết quả là vừa tới nơi đã phát hiện…

Trùng màu với trang phục của Chu Ôn Yến.

Sắc mặt Chu Tuấn lập tức trầm xuống.

Anh ta không nói không rằng, tự đi ra vườn.

Tôi không muốn cãi nhau với anh giữa nhà họ Chu, nên đã đi theo để dỗ.

Tôi cười gượng: "Thật thấp hèn phải không?"

Thật ra lúc đó, tôi cũng không biết mình sai ở đâu.

Ban đầu dỗ anh ta chỉ vì không muốn cãi nhau trước mặt người khác.

Nhưng chưa nói được mấy câu, mắt Chu Tuấn đã đỏ hoe.

Anh ta nói từ nhỏ đến lớn, lúc nào anh ta cũng thua kém anh trai mình.

Mọi người đều thích Chu Ôn Yến, không thích anh ta.

Tôi tưởng mình đã gợi lại vết thương lòng của anh, cảm thấy vô cùng áy náy.

Cứ liên tục xin lỗi.

Về sau, sau một lần chiến tranh lạnh kết thúc, Chu Tuấn nói với tôi, thật ra anh ta rất muốn được anh trai công nhận, cũng rất muốn hàn gắn quan hệ với anh ấy.

Cũng chính vì vậy khi anh ta đề nghị tôi giúp chọn quà cho Chu Ôn Yến, tôi mới không chút do dự mà đồng ý.

Chu Ôn Yến khẽ cong khóe môi:

"Không đâu, anh thấy em ngốc nghếch như vậy… lại càng đáng yêu."

"Rõ ràng em chẳng làm gì sai, nhưng vẫn phải đi dỗ Chu Tuấn vì sợ cậu ta tổn thương."

Tôi cũng bật cười theo.

Lúc đó, tôi chỉ đơn giản là không muốn Chu Tuấn buồn.

Chu Ôn Yến mở cửa xe:

"Đi thôi, anh đưa em về."

Dưới sự sắp đặt âm thầm của Chu Ôn Yến, trong nhà không một ai dám hé môi nói với Chu Tuấn về chuyện đổi người.

Còn bạn bè của Chu Tuấn cũng vì không hỏi được tin tức mà bị anh ta chiến tranh lạnh một chiều.

Không ai muốn dây vào chuyện rắc rối này, nên tự nhiên cũng không ai nhắc đến.

Chỉ có vài người hiếu kỳ, mập mờ gợi ý một chút.

Tối hôm đó, Chu Tuấn liền nhắn tin cho Chu Ôn Yến:

[Anh sắp cưới vợ rồi à? Chuyện từ khi nào vậy?]

Chu Ôn Yến sợ anh ta về phá đám nên cố tình trả lời mơ hồ:

[Chỉ là liên hôn thôi, đã định từ lâu rồi.]

Từng chữ của Chu Tuấn đều toát lên vẻ phẫn nộ:

[Vậy là chuyện anh trai mình kết hôn, em phải nghe từ miệng người ngoài?]

Chu Ôn Yến còn chưa kịp trả lời đã bị anh ta kéo vào danh sách chặn.

Chẳng bao lâu sau, mẹ Chu cũng gọi điện tới, nói rằng bà ấy đã liên lạc được với Chu Tuấn.

Chỉ là anh ta vừa gửi hai tin nhắn châm chọc mỉa mai, khiến bà ấy không hiểu nổi.

Tôi cùng Chu Ôn Yến mở ảnh chụp màn hình ra xem.

Đó là một bài đăng trên vòng bạn bè:

[Có ai quan tâm tôi sao? Chẳng qua cũng chỉ là người ngoài.]

Kèm theo là một bức ảnh phong cảnh xám xịt.

Mẹ Chu thử dò hỏi:

"Huyên Huyên, con hiểu ý nghĩa là gì không?"

Tôi phiên dịch ngay:

"Ý anh ta là, không ai nói cho anh ta biết chuyện… chuyện Chu Ôn Yến kết hôn, nên anh ta cảm thấy mọi người không xem anh ta là người một nhà."

Đây là chiêu trò quen thuộc của Chu Tuấn.

Ban đầu là kéo người ta vào danh sách chặn.

Sau khi thấy mình đã cắt đứt hết đường lui, thì sẽ lặng lẽ bỏ chặn, rồi đăng một bài chỉ hiển thị với người đó.

Để nhắc người ta rằng: bây giờ có thể đến dỗ tôi rồi.

Mẹ Chu ngập ngừng:

"Nhưng… chính nó là người không cho nhắc tới chuyện trong nhà mà."

Từ lúc Chu Tuấn giận dỗi bỏ ra nước ngoài đến giờ, đã hơn hai tháng trôi qua.

Trong thời gian đó có sinh nhật ba Chu, kỷ niệm ngày cưới của ba mẹ Chu, và cả lễ cưới của vài người thân bên nhà họ Chu.

Mẹ Chu đã nghĩ đủ cách để báo tin cho anh ta, mong anh ta quay lại.

Nhưng Chu Tuấn hoặc là từ chối nhận tin nhắn, hoặc là nói không muốn biết gì cả.

Lâu dần, cũng chẳng còn ai nói gì với anh ta nữa.

Chu Ôn Yến cầm lấy điện thoại:

"Không cần quan tâm đến cậu ta."

Mẹ Chu thở dài, rồi cúp máy.

Thấy không ai dỗ dành, Chu Tuấn bắt đầu đăng hàng loạt bài lên vòng bạn bè cả đêm.

Ban đầu chỉ để một người xem được, sau đó thì để công khai cho tất cả mọi người.

Mỗi lần có ai ấn like hay nhắn tin hỏi han, anh ta liền xóa bài.

Cứ như vậy làm ầm suốt cả buổi tối.

Sáng sớm khi tôi thức dậy, thấy Chu Tuấn hiếm hoi gửi một tin nhắn:

[Em không hề yêu anh nhiều như vậy.]

Lần này, tôi không thèm trả lời.

Thành thạo mở phần chuyển khoản lên xem.

Ồ, lại là chiêu "chuyển khoản xong rồi chặn".

Anh ta muốn dùng cách này để chọc tôi, buộc tôi phản bác lại:

"Không phải như vậy."

Rồi đợi tôi tới dỗ.

Tôi chặn ngược anh ta, không chút do dự, sau đó ra ngoài chọn quà cưới cho Chu Ôn Yến.

Chương trước Mục lục Chương sau
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận