"Chẳng lẽ bắt tôi bỏ tiền túi ra bù à?"
Lương Thanh nhìn chằm chằm tôi, giọng điệu không hề tốt:
"Bảng chi tiêu đâu?"
"Cho chúng tớ xem thử số tiền này rốt cuộc đã tiêu vào đâu."
Cô ta dù tức giận nhưng vẫn giữ được bình tĩnh, lập tức đứng ra yêu cầu tôi cung cấp bảng chi tiêu.
Tôi cũng không nói nhiều, trực tiếp đăng bản chi tiêu nửa năm qua lên nhóm lớp.
"Hội thao... ba nghìn..."
"Ngày Nhà giáo... hai nghìn tám..."
"Cải tạo phòng học chuyên dụng... bốn nghìn năm..."
"Mười đại ca sĩ... tám nghìn tám?!"
"Cộng lại còn vượt cả mười lăm nghìn luôn!"
Thấy danh sách chi tiêu tôi đưa ra, sắc mặt mọi người càng lúc càng khó coi.
"Khoan đã! Lúc hội thao hình như chỉ mua trà sữa cho mọi người thôi mà? Cùng lắm vài trăm, sao lại tốn đến ba nghìn?"
"Còn cả cuộc thi ca sĩ nữa! Chỉ mua mấy bộ trang phục biểu diễn, làm sao lên tới tám nghìn tám được?!"
Những lời chất vấn của cả lớp cuối cùng được Lương Thanh tổng kết lại:
"Cậu dám làm giả bảng chi tiêu!"
Cô ta trợn tròn mắt, không thể tin nổi nhìn tôi.
Các bạn học cũng dần hiểu ra vấn đề, trong mắt tràn đầy khinh miệt.
"Không ngờ lớp trưởng lại là loại người này."
"Cái bảng chi tiêu vụng về như vậy mà cũng dám mang ra làm bằng chứng?"
"Đường đường là sinh viên đại học, phép cộng trừ đơn giản cũng không làm rõ ràng được sao?"
"Thất thoát số tiền lớn thế này, đủ để báo cảnh sát rồi nhỉ?"
"Lớp trưởng nhìn đâu có nghèo, sao lại nảy sinh ý định tham ô quỹ lớp?"
"Ai biết được tiền của cậu ta từ đâu mà có..."
Trong chớp mắt, vô số tin đồn bùng lên.
"Khụ, có chuyện gì thế này?"
"Không phải đang họp lớp sao? Sao ầm ĩ vậy?"
Nhìn thấy người xuất hiện ở cửa, Lương Thanh lập tức bước lên trước, vẻ mặt đầy căm phẫn.
"Thầy Cố, em muốn báo cáo."
"Lớp trưởng Tang Thành Ngọc tham ô quỹ lớp."
Giọng cô ta không nhỏ, thậm chí còn thu hút sự chú ý của cả lớp bên cạnh.
Vài cái đầu ló ra từ sau lưng cố vấn học tập, tò mò quan sát xem rốt cuộc lớp tôi đang có chuyện gì.
Sắc mặt cố vấn học tập trầm xuống, đẩy gọng kính trên sống mũi.
"Chuyện gì xảy ra?"
Sau khi nghe Lương Thanh kể lại đầu đuôi, thầy Cố nhìn tôi với ánh mắt phức tạp.
"Thành Ngọc, em... Haiz... Thật hồ đồ."
Thầy thở dài, ánh mắt từng tràn đầy tán thưởng giờ đây chỉ còn lại thất vọng.
"Em có tên trong danh sách xét tuyển thẳng cao học, sao lại mắc sai lầm vào thời điểm quan trọng thế này?"
Nghe đến "xét tuyển thẳng", cả lớp lập tức sôi trào phẫn nộ.
"Loại người này mà cũng được xét tuyển thẳng sao?"
"Đúng đó! Không bị ghi lỗi nặng đã là may rồi."
"Tớ đóng năm trăm tệ là để làm quỹ lớp, chứ không phải để nuôi cậu ta!"
"Phải trừng phạt nghiêm khắc! Hôm nay tham ô tiền lẻ, sau này chắc chắn sẽ tham ô số tiền lớn hơn!"
"Tớ cũng không phục!"
Xét về thành tích học tập, các cuộc thi và năng lực tổng hợp, tôi đúng là đủ điều kiện tuyển thẳng.
Nhưng sự việc này nổ ra, đừng nói đến tuyển thẳng, thậm chí tôi còn có nguy cơ bị đuổi học.
Cố vấn học tập trầm ngâm một lúc, cuối cùng vẫn không đành lòng, giọng điệu dịu lại.
"Thầy tin em chắc chắn không cố ý làm ra chuyện này."
"Nhưng sự việc đã xảy ra, không thể không có hình phạt, thầy cũng không thể bao che cho em."
"Hay là thế này đi."
"Em chủ động từ bỏ tư cách tuyển thẳng, đồng thời hoàn trả số tiền đã tiêu, coi như bỏ qua chuyện này."
"Dù sao với thành tích của em, tự thi cao học cũng có thể đậu."
Thầy tôi tỏ ra chân thành, như thể đang suy nghĩ cho tôi, vừa giúp tôi rút kinh nghiệm, vừa xoa dịu dư luận, ngăn chặn chuyện này lan rộng.
Nhưng tôi lại nhíu mày.
"Còn hai tháng nữa là thi cao học, bây giờ mới bắt đầu ôn tập, liệu có kịp không?"
"Hơn nữa, số tiền đó không phải em tiêu, trên bảng chi tiêu ghi rất rõ ràng, đều dùng vào các hoạt động của lớp. Thậm chí em còn bỏ tiền túi ra bù vào, bây giờ lại bắt em bồi thường?"
"Dựa vào đâu?"
Tôi tuy đang ngước nhìn thầy, nhưng ánh mắt không hề dao động, giọng nói cũng không có chút ý tứ nhượng bộ nào.
Thầy Cố tức đến mức run rẩy:
"Em!"
"Làm sai không chịu sửa, chỉ biết lo cho lợi ích cá nhân!"
"Đúng là đồ vô dụng không thể dạy dỗ!"
Thầy ngồi xuống ghế, nhận ly nước Lương Thanh đưa, uống một hơi lớn rồi không thèm nhìn tôi nữa.
"Thành Ngọc, tớ là bạn cùng lớp kiêm bạn cùng phòng của cậu, tớ sẽ không hại cậu."
"Cậu nghe lời thầy Cố đi, thầy ấy chỉ muốn tốt cho cậu thôi."
Lương Thanh nhíu mày, giọng điệu đầy thiện ý khuyên bảo.
"Hừ, theo tớ thì báo cảnh sát luôn đi! Cậu ta căn bản không hề nhận thức được sai lầm của mình."
"Đúng đó, loại người này còn gì để nói. Trước đây tớ còn xem cậu ta là tấm gương, đúng là mù mắt."
"Chỉ có cố vấn học tập và Thanh Thanh là người tốt, còn giúp cậu ta nghĩ cách giải quyết. Nếu là tớ, tớ sẽ bóc trần mọi chuyện cho cả trường thấy lớp trưởng lớp 8 là loại người gì."
Từ thái độ lúc này của tôi, các bạn học càng thêm bất mãn.
"Tôi sẽ không bồi thường, cũng sẽ không quyên góp. Các người muốn làm gì thì tùy."
Tôi ném lại một câu lạnh lùng, thu dọn sách vở rồi quay lưng rời đi, để lại cả lớp ngơ ngác nhìn nhau.