Lưng ta bất giác lạnh toát, khóe mắt liếc về phía Cố Dục Hằng.
Hắn thần sắc nhàn nhạt, ngũ quan tuấn tú, khí chất bẩm sinh toát lên vẻ cao quý.
Hắn dường như nhận ra ta đang nhìn.
Ánh mắt hắn chậm rãi rơi xuống người ta, môi mỏng chẳng hề động đậy.
"Điện hạ?"
Ta khẽ gọi một tiếng, hắn chỉ lặng lẽ ra dấu vài cái, không hề mở miệng.
Lúc này ta mới ý thức được, những gì vừa nghe, toàn bộ đều là tiếng lòng của hắn.
Ta hít sâu một hơi, cố làm ra vẻ trấn định tiếp tục ăn cơm, thì lại nghe thấy tiếng lòng của hắn vang lên bên tai:
【Vừa rồi n.g.ự.c nàng ấy phập phồng, đúng là thủ đoạn cao tay.】
Cổ họng ta nghẹn lại, lập tức buông đũa, khẽ kéo lại vạt áo hơi trễ của mình.
【Hừ, che đậy sơ hở. Bổn hoàng tử không dễ mắc mưu đâu.】
Ta đột ngột đứng dậy, Cố Dục Hằng bị động tác của ta làm cho giật mình.
Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn nhìn ta đầy kinh ngạc.
Ta lấy lại bình tĩnh, cúi người hành lễ:
"Điện hạ, thần thiếp ăn no rồi. Xin điện hạ cứ thong thả dùng bữa."
Không đợi hắn gật đầu, ta đã lập tức bước nhanh rời đi.
Sau lưng vang lên tiếng lòng hắn:
【Muốn lấy lui làm tiến! Thừa tướng đúng là cáo già, dạy ra một con tiểu hồ ly cũng giỏi chẳng kém.】
Về tới phòng, ta cài chặt then cửa, uống mấy ngụm trà lạnh mới tạm bình ổn lại.
Ta phát hiện một bí mật động trời:
Cố Dục Hằng đang giả câm.
Nhưng hắn làm vậy để làm gì?
Còn chưa nghĩ thông, nha hoàn đã mang thư đến.
"Tiểu thư, lão gia nói tiểu nương bị bệnh, ngày mai rảnh rỗi thì mời tiểu thư về phủ một chuyến."
"Được."
Ta biết rõ, tiểu nương chẳng hề bệnh tật gì.
Nhất định là phụ thân lại có điều gì muốn dặn dò.
...
Ta là thứ nữ của Thừa tướng.
Năm xưa phụ thân say rượu, đã ép buộc mẫu thân ta, khi đó chỉ là một nha hoàn.
Từ lúc ta sinh ra, đã cùng mẫu thân sống ở một viện hoang trong phủ Thừa tướng.
Đám nha hoàn, ma ma đều có thể sai khiến chúng ta như nô lệ.
Mẫu thân vì để ta có cái ăn mà đã chịu không biết bao nhiêu khổ nhục.
Năm ta cập kê, bệnh cũ của bà đã sớm hành hạ đến thân tàn ma dại.
Hôm đó, bà ho đến ngất xỉu.
Ta lần đầu tiên xông vào tiền viện, quỳ xuống cầu xin phụ thân mời đại phu khám bệnh cho mẫu thân.
Ông ta nhìn ta chăm chú, hỏi ta có bằng lòng thay tỷ tỷ xuất giá hay không.
Hoàng thượng có 2 hoàng tử, vốn dĩ Cố Dục Hằng được sủng ái hơn, nhưng bất ngờ mắc trọng bệnh, rồi bỗng dưng trở thành người câm.
Phụ thân quý trọng trưởng nữ, không nỡ gả nàng cho một kẻ không có tiền đồ, liền dụ dỗ ta thay mặt xuất giá, còn tỷ tỷ thì chuyển gả cho ngũ hoàng tử.
Phụ thân nói:
"Nếu con chịu gả cho tam hoàng tử, ta đảm bảo tiểu nương sẽ được sống vinh hoa phú quý, ta sẽ mời ngự y giỏi nhất chữa bệnh cho bà ấy, thế nào?"
Ta không có quyền từ chối.
Bởi ông ta quyền thế ngập trời, bóp c.h.ế.t mẹ con ta còn dễ hơn nghiền c.h.ế.t 2 con kiến.
Hôm nay trở về phủ, ta băn khoăn không biết có nên nói với phụ thân chuyện Cố Dục Hằng đang giả câm hay không.
Mải nghĩ, chẳng biết từ khi nào đã đi đến chính điện.
Cố Dục Hằng vừa đặt chén trà xuống, ánh mắt đã liếc nhìn về phía ta, như đang hỏi:
"Ngươi định đi đâu?"
Thế nhưng trong đầu ta lại vang lên tiếng lòng của hắn:
【Người Thẩm Tri Chi thơm thật, chắc chắn là cố tình. Môi nàng ta đỏ mọng, ánh mắt đầy mê hoặc, ăn vận thế này, đúng là tâm cơ thâm sâu.】
【Cứ nhìn chằm chằm ta như vậy là sao? Ta biết ta tuấn tú ngời ngời, nhưng cũng không thể để người khác nhìn không chớp mắt thế chứ.】
【Hừ, đúng là một nữ tử háo sắc!】
Tim ta bất giác đập loạn, ta hít sâu một hơi rồi bình tĩnh nói:
"Điện hạ, thần thiếp muốn xuất cung một chuyến."
【Xuất cung? Ngoài cung còn ai chờ nàng sao? Không được, bổn hoàng tử phải đi cùng.】
Hắn liền cầm lấy bút lông trên bàn, nhanh chóng viết mấy chữ:
【Được, ta sẽ theo nàng về phủ.】
Lòng ta siết lại, nhất thời chẳng tìm được cớ để từ chối, đành phải đáp ứng.
Phụ thân trông thấy ta cùng Cố Dục Hằng về phủ, sắc mặt hơi trầm xuống, nhưng rất nhanh liền nở nụ cười hòa nhã:
"Nương đợi con đã lâu, con mau vào thăm đi."
Ta băng qua hoa viên, đi đến Tây viện nơi tiểu nương ở.
Từ sau khi ta xuất giá, đãi ngộ của bà trong phủ được cải thiện không ít.
Vừa trông thấy ta, mắt bà đã ươn ướt.
"Tri Chi, con sống có tốt không? Tam hoàng tử không làm khó con chứ?"
"Không có, nương, còn nương thì sao?"
"Ta rất ổn."
Ánh mắt bà dịu dàng nhìn ta, tình mẫu tử vừa nảy nở liền bị tiếng ho nhẹ ngoài cửa cắt ngang.
Tiểu nương bừng tỉnh, ghé sát tai ta thì thầm:
"Phụ thân ngươi dặn ta nói, bảo ngươi tìm cách sớm mang thai.
Hoàng thượng bệnh nặng, đã bảy ngày không thượng triều. Ngôi vị Đông cung vẫn chưa quyết, càng lúc thế này càng chứng tỏ bệ hạ đang do dự giữa hai hoàng tử.
Tương lai bất kể là ngươi hay tỷ tỷ được làm Thái tử phi, cũng đều có lợi cho Thẩm phủ."
Khóe mắt ta liếc thấy ma ma ngoài cửa đang cố tình thò đầu vào thăm dò phản ứng.
Ta gật đầu ngoan ngoãn, cố ý nói lớn tiếng:
"Tiểu nương, người cứ yên tâm, phụ thân cũng yên tâm, con sẽ nghĩ cách hoàn thành chuyện này."
...
Trên xe ngựa trở về cung, ta lặng lẽ cân nhắc từng lời của tiểu nương và những tiếng lòng mấy ngày qua nghe được từ Cố Dục Hằng.
Hắn cố tình giả câm, nhất định là đang có âm mưu khác.
Nếu thực sự bị hắn hưu bỏ, thì ta và tiểu nương sẽ trở thành những kẻ bị phụ thân vứt bỏ.
Chúng ta lại còn nắm giữ không ít bí mật của ông ta, chỉ e sẽ bị diệt khẩu.
Nếu có một đứa trẻ… có lẽ Cố Dục Hằng sẽ nể mặt mà không tuyệt tình.
Bỗng nhiên, xe ngựa xóc nảy, cắt ngang dòng suy nghĩ của ta.
Thân thể ta ngã nhào về phía trước, đúng lúc rơi vào lòng Cố Dục Hằng. Môi ta vừa khéo chạm phải yết hầu của hắn. Lồng n.g.ự.c hắn phập phồng dữ dội, bên tai vang lên tiếng lòng:
【Thân thể Thẩm Tri Chi sao lại mềm mại đến vậy? Nàng ấy…】
Lúc này ta mới nhận ra, thân thể hai người dán sát không một kẽ hở.
Hơi thở ấm áp của hắn phả lên vành tai ta.
Ta rụt cổ lại vì ngứa, má nóng bừng như lửa đốt, tim đập liên hồi, hoàn toàn không nghe rõ xa phu bên ngoài đang nói gì.
Ta cố chống tay ngồi dậy, chẳng ngờ lại quá mạnh tay, môi ta khẽ lướt qua cằm hắn, như có như không.
Hắn không hề nhúc nhích, hạ mí mắt, hơi liếc ta, trong lòng thầm nghĩ:
【Quả nhiên là tiểu hồ ly được lão hồ ly dạy dỗ, thủ đoạn hơn hẳn đám nữ tử kia.】
Ta thoáng nghẹn thở, vội vàng ngồi thẳng dậy, khẽ hỏi:
"Điện hạ, có chuyện gì sao?"
Hắn chăm chú nhìn ta, mím chặt môi, nhưng trong lòng lại rối loạn:
【Tại sao tim ta lại đập nhanh như vậy? Bình tĩnh, phải bình tĩnh. Tuyệt đối không được bị những trò mèo vặt của nàng mê hoặc.】
Ta giả như không hay biết, ngẩng đôi mắt long lanh ngấn nước nhìn hắn, hỏi lại lần nữa:
"Điện hạ, có chuyện gì sao?"
Hắn bất ngờ đẩy ta ra, khẽ vuốt lại mái tóc đen sau tai, chỉnh lại vạt áo có phần xộc xệch, lắc đầu.
Xe ngựa tiếp tục chạy.
Vừa trở về hoàng cung, Cố Dục Hằng liền biến mất tăm.
Hắn dường như còn tránh mặt ta nhiều hơn cả ngày thường.
Nhưng thông qua những tiếng lòng nghe được, ta đã xác định được một việc:
Cố Dục Hằng, không hề lạnh lùng như vẻ ngoài của hắn.
Ta trở về phòng, thay một bộ váy lụa màu vàng nhạt, bên ngoài khoác thêm một lớp sa mỏng cùng màu, xoay người một vòng trước gương đồng.
Trong gương phản chiếu bóng dáng một nữ tử yểu điệu, da trắng hơn tuyết, mặt mày như tranh vẽ.
Trên đường hồi cung, ta đã nghĩ rất rõ ràng —
Ta phải trở thành một hoàng tử phi danh chính ngôn thuận.
Chỉ có như thế, ta và tiểu nương mới có thể sống tiếp.
Ta bưng món bánh quế hoa hắn thích nhất, rón rén bước vào thư phòng.