Menu
Chương trước Mục lục

Chọn người yêu mình

Và Lê Minh ngồi ở hàng thứ nhất bên trái, vừa ngồi xuống đã thấy Tề Vận kéo Thiệu Trì vào hội trường. Tề Vận mặc một cái váy dài cúp ngực, tóc gợn sóng lớn, đôi môi đỏ tươi, toàn thân tỏa sáng. Không hổ là hoa đán nổi tiếng, phía sau có một đống phóng viên.

"Thật không biết có cái gì hay." Lê Minh cau mày nhìn Tề Vận tỏa ra mị lực xung quanh, vẻ mặt khó hiểu.

"Rất đẹp." Tôi trả lời một câu.

"Tôi không thấy như vậy." Anh lập tức phủ định, sau đó quay sang tôi, nói đùa: "Tôi cảm thấy em đẹp hơn cô ta nhiều."

Mặt của tôi trong nháy mắt đỏ đến có thể bóp chảy ra máu.

Bọn Thiệu Trì cũng ngồi ở hàng thứ nhất, vị trí chính giữa. Tôi có thể cảm giác được, từ lúc hắn cùng Tề Vận ngồi xuống, ánh mắt liên tục liếc về phía tôi và Lê Minh.

Thần kinh thật, lúc đuổi theo hắn nói tôi là thuốc keo da chó vứt không được, hiện giờ buông bỏ hắn lại giống như tôi thiếu hắn một trăm tám mươi vạn.

Lần đấu giá này là một mảnh đất, vị trí coi như không tệ, có núi có sông, thuận tiện giao thông.

Những người có tiền tới đây có thể muốn mua lại xây một sơn trang, lúc rảnh rỗi có thể đi thư giãn, gần gũi với thiên nhiên.

Giá khởi điểm là ba triệu.

"Năm trăm vạn." Lê Minh là người đầu tiên giơ bảng hiệu lên.

Tôi ít nhiều có chút khiếp sợ, có nên nói mảnh đất này tối đa cũng chỉ đáng giá ba trăm vạn hay không.

"Anh muốn mảnh đất này sao?" tôi nhỏ giọng hỏi.

Lê Minh tới gần tôi nói: "Đổi lại em vui vẻ."

Uhm, uhm, uhm... Cái quái gì thế? Tôi cũng không sở thích tao nhã ẩn cư trong núi rừng.

Thiệu Trì bên kia cũng không cam lòng yếu thế: "Sáu trăm vạn"

Lê Minh tiếp tục tăng giá: "Bảy trăm vạn"

"Tám trăm vạn."

"Chín trăm vạn!"

"Ngàn vạn!"

Trong nháy mắt, những người khác trong hội trường trợn mắt há hốc mồm nhìn hai vị công tử đánh cờ. Cuối cùng Thiệu Trì thắng, ra giá ngàn vạn lấy được mảnh đất này.

Lê Minh cười rạng rỡ, không chút mất mát.

Thiệu Trì là người thắng đấu giá cuối cùng được mời lên sân khấu.

"Xin hỏi Tiểu Thiệu tổng không tiếc ra giá mười vạn là vì mảnh đất này đối với anh có ý nghĩa đặc biệt gì sao?"

Có cái rắm, hắn cũng không phải là người bồi dưỡng tình cảm sâu đậm. Thiệu Trì nhìn tôi, lại quay sang Tề Vận: "Dỗ bạn gái vui vẻ mà thôi, không có ý nghĩa gì đặc biệt."

Thật sự là vì một nụ cười của mỹ nhân mà cái gì cũng không tiếc.

Lê Minh ở một bên chọc chọc tôi: "Mười vạn này là của em."

07

"Hả?" tôi mơ hồ nhìn anh. Mười vạn gì? Mảnh đất này cũng không phải của tôi.

Lê Minh lặng lẽ nói với tôi: "Mảnh đất này là của tôi."

Lúc này tôi mới bừng tỉnh, thảo nào Lê Minh ra giá tới năm trăm vạn...

Đúng là vô gian bất thương.

"Lần trước tập đoàn Thiệu thị động tay làm hại nhà em thua lỗ nhiều như vậy, lấy đạo là người trị người." Lê Minh ý vị thâm trường nói: "Số tiền thua lỗ, để hắn trả lại toàn bộ"

So với Lê Minh, Thiệu Trì vẫn còn non và xanh.

Tôi đột nhiên cảm thấy có chút may mắn. Thiệu Trì hành động theo cảm tính như vậy, gia sản sớm muộn gì cũng mất trong tay hắn, nếu hai chúng tôi thật sự kết hôn, không chừng ngay cả nhà tôi cũng phải bồi thường sạch sẽ...

Có một chuyện tôi rất kỳ quái. Tôi híp mắt nhìn chằm chằm Lê Minh.

"Anh cáo già như vậy, cho dù tôi và Thiệu Trì liên hôn thành công, với đầu óc của anh đối phó hai nhà chúng tôi cũng không phải việc khó, tại sao nhất định phải kéo tôi tham gia cùng?"

"Tôi muốn cưới em."

Lê Minh chân thành nhìn tôi, không giống như đang nói đùa. Trong không khí tản ra hơi thở ấm áp, khiến cho tôi cảm thấy hơi ngượng ngùng.

"Cậu cũng không gì hơn cái này sao, còn tưởng rằng có thể chơi lớn." Một câu lạnh như băng phá vỡ bầu không khí.

Thiệu Trì căng thẳng, trong giọng nói đè nén tức giận.

Lê Minh đứng lên, lịch sự cười nói: "Vẫn là tiểu Thiệu tổng ra tay hào phóng, tôi tình nguyện thua cuộc."

"Chỉ là mười vạn mà thôi, cũng không phải là hào phóng, từ khi nào thế gia nhà họ Lê lại trở nên hẹp hòi như vậy?"

"Chúng tôi còn có việc, xin lỗi." Lê Minh không có thời gian quyết đấu với hắn, kéo tôi rời đi.

Tôi ngồi ở ghế lái phụ, mở cửa sổ xe, cảm giác tâm tình vô cùng vui sướng. Lê Minh thức thời mở một bài hát vui vẻ, còn tôi lắc lư theo nhịp điệu của âm nhạc.

"Tôi phát hiện sau khi ở bên anh cả người đều thay đổi." Tôi lẩm bẩm.

"Người bên cạnh thật sự có thể ảnh hưởng đến tâm tình của em, lúc trước khổ sở theo đuổi Thiệu Trì, mỗi ngày đều bị ghét bỏ, khiến cho tôi cũng sắp ức chế rồi.

Kết hôn với tôi không uổng công chứ?"

"Không uổng công."

Chúng tôi trò chuyện, trong xe thỉnh thoảng truyền ra tiếng cười vui vẻ.

Không phải tôi không chú ý thấy xe Thiệu Trì đi theo chúng tôi.

Tôi thật sự là càng ngày càng không hiểu hắn, người hắn ghét rời đi đáng lý hắn phải vui vẻ chứ? Từ sau khi tôi và Lê Minh đăng ký kết hôn, hắn ngược lại bắt đầu thay đổi.

Thật sự không hiểu.

Vừa về đến nhà liền nhận được cuộc gọi video của Ô Hủy.

"Ai nha, cục cưng Trình nhi của tôi, khí sắc không tệ nhé." Ô Hủy vui vẻ nói: "Xem ra Lê tổng chăm sóc cậu rất tốt."

Tôi vội vàng ngắt lời cô ấy: "Đừng ồn ào, tôi và Lê Minh chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa mà thôi, anh ấy cũng không thích tôi."

Nhận được bài học từ Thiệu Trì, tôi thật không dám chơi trò tình cảm với người khác. Còn nữa, nói không chừng Lê Minh có thể đùa c.h.ế.t tôi."

"Ai nói anh ấy không thích cậu? Anh ấy..." Ô Hủy nói được một nửa, dường như là nói lỡ lời, che miệng lại.

Tôi tới gần camera, dùng ngón tay chỉ vào cô ấy: "Nói, có phải có chuyện gì gạt tôi hay không?"

Dưới sự truy hỏi nhiều lần của tôi, rốt cục cô ấy cũng nói thật.

"Lê Minh đã sớm có ý với cậu, chẳng qua ngại hôn ước của cậu và Thiệu Trì, mới không tiện ra tay. Nhờ có tên khốn Thiệu Trì này, nếu không cậu sẽ nhân duyên tốt này."

08

Cúp điện thoại, tôi nhìn chằm chằm vào phòng Lê Minh mà ngẩn người. Thích tôi từ rất sớm? Sớm là khi nào? Không phải mấy năm tôi đeo đuổi Thiệu Trì anh đã thích tôi rồi đấy chứ? Cái này cũng quá vớ vẩn...

Không biết còn thôi, từ khi biết Lê Minh có ý với mình, tôi nói chuyện với anh một câu cũng cảm thấy không được tự nhiên. Thật giống như lúc mới quen Thiệu Trì, vô duyên vô cớ lại ngượng ngùng.

"Dạo này em làm sao vậy? Mặt lúc nào cũng đỏ lúc trắng, có phải sốt không?" Lê Minh sờ trán tôi, lại thử của mình: "Không sốt mà."

"À ừm... Có thể là không nghỉ ngơi tốt, không có việc gì không có việc gì." Tôi tùy tiện tìm lý do qua loa.

"Ồ, tôi tưởng chuyện Thiệu Trì sắp kết hôn đả kích đến em."

"Thiệu Trì sắp kết hôn sao?" Tôi kinh ngạc nói.

"Nghe nói mở tiệc chiêu đãi những nhân vật có uy tín có mặt mũi ở toàn Nhữ Hà, em không nhận được thiệp mời sao?" Lê Minh tìm được một thư mời điện tử trên điện thoại cho tôi xem.

"Tôi chặn liên lạc hắn rồi, không nhận được cũng bình thường."

Kỳ quái chính là, chú rể trên thiệp mời là Thiệu Trì, cô dâu lại dùng dấu * để thay thế. Hắn lại muốn diễn trò gì đây.

Vốn tôi định không đi, nhưng Lê Minh nhất định muốn dẫn tôi đi, nói là cùng đi xem Thiệu Trì muốn làm trò gì.

Hôn lễ diễn ra ở khách sạn Victoria - địa điểm tổ chức hôn lễ của tôi và hắn. Một linh cảm không rõ dâng lên trong lòng tôi.

Khách khứa đã đông đủ, không có người dẫn chương trình, chỉ có một mình Thiệu Trì cầm micro đi lên sân khấu.

Hắn quét mắt một vòng, tầm mắt cuối cùng rơi vào người tôi.

"Bảy năm trước, tôi gặp một cô gái ở Đức, tôi rất yêu cô ấy..." Giọng điệu Thiệu Trì trầm thấp, từng câu từng chữ nói về quá khứ của tôi và hắn.

Tôi ở dưới sân khấu nghe, trong lòng không hề gợn sóng.

"Nhưng sau đó tôi làm tổn thương cô ấy, lấy một ít chuyện không liên quan giận chó đánh mèo trên người cô ấy, thậm chí bắt đầu chán ghét cô ấy. Nhưng sau đó cô ấy đăng ký kết hôn cho một người đàn ông khác, tôi mới phát hiện tôi sai rồi. Trình Trình, chúng ta cũng đừng lừa gạt chính mình nữa, đừng náo loạn, trở về được không?"

Câu nói cuối cùng vừa dứt, ánh mắt toàn hôn trường tụ tập trên người tôi.

Tôi vốn muốn xin Lê Minh giúp đỡ, lại phát hiện không biết anh đã rời đi lúc nào.

Phản ứng đầu tiên của tôi là, Lê Minh đi đâu, anh ấy sẽ không hiểu lầm chứ...

Trong lúc suy tư, Thiệu Trì đã đi tới trước mặt tôi, vành mắt có chút ửng hồng: "Lần này anh nhận sai trước, em trở về được không?"

Nếu là trong quá khứ, tôi nhất định sẽ không chút do dự mà nhào vào trong lòng hắn.

Nhưng giờ khắc này, tôi mới phát hiện mình dường như thật sự không yêu hắn. Sự nhiệt tình của con người có thể bắt đầu tiêu hao.

"Thiệu Trì." Tôi lộ ra nụ cười nhẹ nhõm: "Quá muộn rồi."

Có một câu nói rằng "Tôi chờ trăng sáng, càng chờ càng thất vọng. Cũng may là khi một ngày mới đến, có thể chứng kiến mặt trời tái sinh."

Lúc tìm được Lê Minh, anh đang hút thuốc trong ga ra, nhìn thấy tôi vội vàng dập điếu thuốc.

"Anh/Em" Hai chúng tôi cùng mở miệng.

"Anh/em nói trước đi." Lại tiếp tục đồng thanh

"Ưu tiên phụ nữ, em nói trước đi." Lê Minh cười nói.

"Có phải anh đã sớm biết Thiệu Trì sẽ ra tay không, cho nên cố ý kéo em đến đây?" tôi giả vờ tức giận chất vấn.

"Thà phá một ngôi miếu, còn hơn phá một cuộc hôn nhân." Anh nhún nhún vai, dừng một chút lại mở miệng: "Chuyện đó... Nếu em muốn làm thủ tục ly hôn, tôi lúc nào cũng có thể..."

Không đợi anh nói xong, tôi tiến lên một bước chủ động ôm lấy anh: "Làm sao anh biết em sẽ không chọn anh?"

Các vì sao không phải lúc nào cũng đuổi theo mặt trăng, vì vậy đừng lạnh lùng với người mình yêu.

Khi bạn hối hận, có lẽ mọi thứ đã quá muộn.

Nếu như nói thật sự phải chọn, nhất định phải chọn người yêu mình trước.

(--END--)

-----

AI SẼ CẦN EM

Chương trước Mục lục
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận