Menu
Mục lục

Ngày đầu làm 'cô giáo' bất đắc dĩ

Chương 1

Ngày đầu tiên nghỉ hè, tôi hớn hở kéo chiếc vali nhỏ trở về nhà.

Ms Kiều vui ra mặt, ôm tôi một cái đầy yêu thương rồi dọn ra một bàn toàn những món tôi thích.

Ngày thứ hai, tôi nằm bẹp trên giường xem show giải trí, cười lăn cười bò.

Ms Kiều xông vào phòng với cây chổi trong tay, mặt lạnh tanh, lặng lẽ quét sạch đống vỏ trái cây và vỏ hạt dưa trên sàn.

Ngày thứ ba, tôi ngủ nướng tới tận trưa, đầu óc còn mơ màng, đầu tóc rối như ổ gà lết ra phòng khách.

Ms Kiều đang ôm thú cưng yêu dấu của bà, vừa xem tivi vừa xỉa răng, chẳng thèm liếc tôi một cái.

Tôi ngửi thấy mùi cơm thoang thoảng còn sót lại trong không khí, nhìn bàn ăn trống trơn.

Tôi hiểu rồi — ngày tháng huy hoàng đã chấm dứt.

Quả nhiên không ngoài dự đoán.

Những ngày tiếp theo, Ms Kiều bằng hành động thực tế chứng minh rằng: ngôi nhà này đã không còn chỗ cho tôi dung thân.

Không chịu nổi cảnh bị ghẻ lạnh, tôi quyết định đi làm thêm.

Tranh thủ lúc Ms Kiều ngủ, tôi lén chôm đôi găng tay cao su bà hay dùng khi dọn dẹp, kèm theo chiếc tạp dề hoa mà bà yêu quý nhất.

À, còn cả thau tắm, bàn chải và khăn tắm của thú cưng Lạc Lạc nữa.

Vâng, công việc tôi tìm được là — giúp việc gia đình.

Trong lòng đầy háo hức, tôi gõ cửa nhà chủ mới.

Năm phút trôi qua.

Cửa vẫn im lìm, không một tiếng động. Tôi bắt đầu hoài nghi — chủ nhà đổi ý không muốn thuê nữa?

Lòng tôi chùng xuống.

Không được! Chẳng lẽ phí xe tôi cũng mất trắng?

Tôi tức tối đập cửa thình thình:

"Ít nhất cũng phải trả tôi tiền xe chứ!"

Ngay lúc đó, "cạch" một tiếng — cửa bật mở.

Hy vọng lóe lên, tôi ngẩng đầu thì bắt gặp một gương mặt lạnh như tiền, rõ ràng là đang bực bội.

Tôi khựng lại.

"Đến sớm thế?"

Không chờ tôi trả lời, cậu ta cụp mắt lười biếng, xoay người đi vào trong:

"Vào đi."

Đến sớm gì chứ? Tôi canh giờ sát nút đấy!

Tôi xách thau vào nhà, lẽo đẽo theo sau cậu ta.

Cậu ấy có vẻ vừa mới dậy, bộ đồ ngủ trắng nhăn nhúm, tóc đen rối xù vài lọn, dáng đi thì lười biếng như người không có xương.

Cậu lười nhác ném mình lên sofa, ôm gối úp mặt, không thèm liếc tôi một cái.

Tôi đoán mình đánh thức cậu dậy, mà trông cậu công tử này có vẻ không phải dạng dễ chiều, nên tôi cũng không lên tiếng, chỉ lặng lẽ ngồi xuống ghế bên.

Ba phút sau, cậu phát ra một tiếng thở dài như thể chấp nhận số phận, rồi đứng dậy đi vào trong.

"Đợi đấy."

Tôi chống cằm nhìn bóng dáng cao gầy khuất dần, thầm nghĩ:

Tên nhóc này hình như không ưa mình lắm?

Tôi tranh thủ quan sát căn nhà. Sau một lượt đánh giá, tôi kết luận — cậu ta đúng chuẩn con nhà giàu.

Chưa đầy một lúc, tôi đã khoác tạp dề hoa của Ms Kiều. Đang định đeo găng tay thì cậu quay lại.

Chắc mới rửa mặt xong, khuôn mặt trắng trẻo còn đọng vài giọt nước.

Lúc cậu ta tiến lại gần, tôi mới thấy trong tay cậu ấy… là một tờ đề thi?

Hửm? Thi gì vậy?

Tôi còn đang hoang mang thì cậu ta cuối cùng cũng nhìn tôi — chính xác là nhìn chiếc tạp dề hoa tôi đang mặc.

Khuôn mặt vốn lười nhác bỗng sững lại vài giây, rồi khóe môi khẽ nhếch lên:

"Cô giáo có gu thật đấy."

Ố mô ố mô…

Tôi cảm động muốn rớt nước mắt. Cậu nhóc này tưởng đâu ngầu ngầu, ai ngờ lại lễ phép ghê, vừa gọi tôi là cô giáo, lại còn khen tôi có gu thẩm mỹ!

Cậu ngồi xuống, ném tờ đề lên bàn:

"Bắt đầu đi."

Tôi vẫn chưa hiểu mô tê gì, cho đến khi cầm tờ đề tiếng Anh be bét ấy lên, mới ngộ ra: cậu muốn tôi dạy kèm.

Tôi nhíu mày, trong lòng lăn tăn — cái này phải tính thêm tiền chứ?

Nhưng rồi tôi nghĩ lại, lỡ cậu ta không vui đuổi việc thì toi… đành ngậm ngùi gật đầu.

Tôi còn chưa mở miệng giảng thì cậu ta đã tựa ghế lim dim như sắp ngủ tiếp.

Tôi đập "bộp" một cái lên bàn.

Cậu khẽ mở mắt nhìn tôi. Tôi ngồi thẳng lưng, nghiêm mặt ngoắc tay:

"Lại đây, học lẹ để tôi còn làm việc khác."

Cậu nhíu mày không hiểu, nhưng cũng lười hỏi, ngồi thẳng dậy, giọng uể oải:

"Giảng đi."

Tiếng Anh vốn là sở trường của tôi, mà đề lớp 11 này cũng không khó, tôi bèn bắt đầu giảng.

Nửa tiếng sau, tôi hỏi:

"Hiểu hết chưa?"

Cậu nhìn tôi, rồi lại nhìn tạp dề hoa, khóe mắt híp lại như đang suy nghĩ gì đó, sau đó nhẹ nhàng cong môi cười khẽ.

Phải công nhận là… cậu ta cười trông rất đẹp.

Nhưng tôi chẳng hiểu cậu ta cười cái gì, nên tôi thầm nghĩ: chắc ngốc.

Cậu đứng dậy, bước vào bếp, tôi mới sực nhớ ra việc chính — dọn dẹp!

Tôi đeo găng tay, cầm khăn lên chuẩn bị làm việc thì chuông cửa vang lên.

Thấy cậu chưa ra, tôi nhanh nhảu ra mở.

Cửa mở, một gương mặt trông hơi quen hiện ra trước mắt tôi.

Đúng lúc đó, cậu công tử từ bếp bước ra, tay cầm hai lon coca.

"Ai đấy?"

Tôi lắc đầu. Người ngoài cửa lên tiếng:

"Chào bạn, tôi tới dạy gia sư."

Nghe vậy, cậu khựng lại, quay sang nhìn tôi:

"Thế cô là ai?"

Mục lục
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận