Tôi đã ở bên anh mười một năm.
Chuyện bắt đầu từ khi tôi còn là một con chó nhỏ ở quê.
Lúc đó tôi vừa mới cai sữa đã bị bỏ rơi bên hàng rào ở một cánh đồng rộng lớn. Khi đó tôi chỉ nghĩ hàng rào này rất lạ, rất khác so với cái tổ ở nhà, tôi có thể tè lên đó mà không có ai đánh tôi cả.
Cả ngày hôm đó, tôi cứ đi lòng vòng quanh hàng rào. Bỗng tôi thấy một cậu bé, đang đẩy chiếc xe ba bánh đi phía sau mẹ cậu, hình như đang ra đồng để chuyển lương thực. Khi họ tới gần, tôi sủa hai tiếng, khi họ đi xa, tôi tiếp tục chơi với hàng rào; khi họ quay lại, tôi sủa hai tiếng, và khi họ đi xa lần nữa, tôi lại im lặng.
Giọng tôi the thé, lúc ở trong tổ chưa bao giờ dám sủa vì sợ bị bà chủ đánh. Nhưng hiện tại tôi thẳng lưng, hướng về không trung, dùng hết sức mà sủa.
Dù sao, cũng sẽ không có ai đánh tôi.
Nhưng một lúc sau tôi nhận ra rằng sủa là một việc rất tốn sức. Tôi đói bụng, nằm xuống bên cạnh hàng rào, không còn sức để sủa khi họ đi ngang qua. Một lúc sau, tôi đứng dậy và đi theo sau họ.
Tôi muốn ăn gì đó.
Sau này, tôi phát hiện ra tôi thực sự rất thích anh, vì anh cười lên rất đẹp, lại còn cho tôi ăn cơm.
Cơm ngâm nước, tuy không có mùi vị gì nhưng thực sự rất ngon, tôi ăn nhiều đến mức không thể ăn thêm nữa. Nhưng tôi vẫn muốn nhét hết số cơm còn lại vào bụng. Khi thấy anh bước vào, tôi cố gắng bày tỏ sự vui mừng của mình, tôi chạy tới ôm lấy chân anh...cái bụng căng tròn của tôi lộ ra, hai chân sau giữ thăng bằng.
Anh lại mỉm cười, ngồi xổm xuống, ôm tôi vào lòng, sờ đầu tôi rồi sờ bụng tôi: "Sao em ăn nhiều thế?"
Bởi vì tôi đói. Tôi sủa hai tiếng, nhưng rõ ràng anh không hiểu, tôi thất vọng liếm tay anh.
"Hôm nay nhà không mua thịt, sau này anh sẽ cho em ăn cơm với nước thịt."
Thịt là gì? Tôi không rõ lắm, nhưng nghe có vẻ ngon, nên tôi càng thích anh hơn.
Ở nhà đã có một con chó lớn, toàn thân màu trắng, anh gọi nó là Đại Bạch.
Vì nhà đã có Đại Bạch, nên việc có tôi hay không cũng không quan trọng. Một tháng sau, có một gia đình trong làng đang xây nhà, cần một con chó trông nhà nên họ muốn mang tôi đi.
Mẹ anh đồng ý, còn khuyên anh rằng dù sao cũng chỉ cách một nhà, anh vẫn có thể đến thăm tôi hàng ngày.
Sau đó, anh chỉ im lặng, dáng vẻ bất đắc dĩ nhìn tôi bị mang đi.
Khi đến nhà mới, mỗi ngày tôi đều đứng trước cửa, nhìn ngó xung quanh. Thấy nhà anh tôi không chạy về, thấy anh đứng ở cửa nhìn tôi, tôi cũng không chạy tới.
Hừ, đã đuổi tôi đi như vậy, tôi sẽ không thèm quay lại.
Ba ngày sau, anh đưa Đại Bạch đến, ôm tôi chạy về, lại nói với mẹ anh rằng chính Đại Bạch đã ngậm tôi về.
Mẹ anh nói: "Có vẻ như hai con chó này rất thích nhau".
Anh nhân cơ hội nhỏ giọng nói với mẹ: "Chúng ta đừng đưa A Hoàng cho nhà khác nữa được không?"
Mẹ anh cười đồng ý.
Tôi vui mừng liếm mặt anh, rồi về nhà, bắt đầu cuộc sống hạnh phúc của mình.
Thời đó, chó ở nông thôn không được ăn cơm, mà phải thường chờ chủ nấu cháo, phần dính vào đáy nồi sau khi chủ ăn hết chính là thức ăn của chúng. Vào dịp Tết, chúng chỉ có thể ăn xương đã bị gặm sạch thịt, còn tôi và Đại Bạch lại có thể ăn vài miếng thịt ba chỉ và thịt gà.
Thông thường, nhờ mẹ anh thiên vị, tôi được ăn nhiều thịt hơn Đại Bạch. Bù lại, có khi tôi sẽ âm thầm chia cho Đại Bạch một chút.
Nhà chúng tôi không thường được ăn thịt, vì bố anh có người phụ nữ khác ở bên ngoài, nên chưa bao giờ gửi tiền về nhà. Đồ ăn thường ngày chủ yếu lấy rau từ vườn sau nhà và trứng gà do gà nhà nuôi.
Thỉnh thoảng, mẹ anh bán được một túi lúa mì hoặc gạo, bán được bốn năm mươi tệ. Lúc đó, chúng tôi có thể ăn một bữa thịt.
Cơm tôi ăn trước giờ luôn có thức ăn, tệ nhất cũng sẽ có trứng hầm. Vào những ngày mua thịt, mẹ anh sẽ nấu mỡ, đựng vào một cái bát, mỗi bữa cho tôi ăn một ít.
Mẹ anh và anh đều rất thích tôi, tôi cũng rất thích họ.
Tôi và Đại Bạch là hai con chó duy nhất trong làng không ăn cơm thừa.
Mấy con chó khác đều nói chúng tôi kén chọn, nhưng tôi biết, đó là vì anh và mẹ anh đối xử tốt với chúng tôi.
Ba năm qua tôi sống rất hạnh phúc. Vì tôi rất ngoan, nên không bị xích lại, nhưng hiện tại Đại Bạch ngược lại với tôi, mỗi ngày đều bị xích, nguyên nhân là vì nó thích ăn trộm gà của các nhà khác trong làng.
Đại Bạch rất thích gà, nó đã dẫn tôi đi ăn thử gà sống một lần. Mẹ anh phát hiện, bà đánh Đại Bạch và tôi một trận. Sau đó, tôi không bao giờ ăn gà sống nữa, nhưng Đại Bạch không bỏ được, nên không ngày nào là không bị xích.
Có một lần tôi theo mẹ anh ra đồng, chạy đến lò đốt cũ, bị một con rắn cắn, về nhà chỗ bị cắn sưng lên. Đại Bạch giúp tôi liếm vết thương, sốt ruột cứ nhìn ngó xung quanh tôi.
Vài ngày sau, vết sưng ở cổ tôi cũng khỏi, nhưng Đại Bạch vẫn thắc mắc vì sao cổ tôi lại sưng. Trong khoảng thời gian đó, mối quan hệ của tôi và Đại Bạch trở nên rất tốt. Trước đây, nó thấy tôi không bị xích, thường đối xử lạnh nhạt với tôi, nhưng sau khi nó giúp tôi liếm vết thương ở cổ, tôi liền cảm thấy Đại Bạch thực sự rất quan tâm đến tôi.
Vì vậy, khi làng làm bánh bao để chuẩn bị đón Tết, tôi lập tức trộm hai cái bánh bao nhân thịt, chạy về chia cho Đại Bạch, mỗi con một cái.
Đại Bạch ăn rất ngon, chúng tôi nằm đối diện nhau, gặm bánh bao. Khi ăn đến phần nhân, nước miếng của Đại Bạch chảy ra, nó không ăn vỏ bánh bao nữa, mà chỉ ăn nhân. Sau đó, nó cướp bánh bao của tôi, uy hiếp tôi không được lại gần, rồi ăn hết nhân bánh, tôi chỉ được ăn vỏ bánh của hai cái bánh.
Đại Bạch đúng là một con chó tham ăn.
Nhưng tôi không ngờ, đó là lần cuối tôi được ăn cùng Đại Bạch.
Tối hôm đó, có một người rất kỳ quái đến, nhìn thấy hắn ta từng bước tới gần căn nhà, tôi và Đại Bạch sủa như điên. Sau đó người đó ném ra rất nhiều thịt, thịt rất thơm.
Đại Bạch lập tức im lặng, cúi đầu ăn hết những miếng thịt đó, không để ý đến sự ngăn cản của tôi, cũng không cho tôi lại gần.
Buổi tối đó, Đại Bạch đã chết ngay trước mặt tôi. Người lạ kia định lại gần chạm vào Đại Bạch, tôi đã lao tới và cắn hắn, sau đó liền bị hắn đánh bằng cây gậy trong tay. Rất đau, nhưng tôi không muốn hắn mang Đại Bạch đi, nên vừa sủa vừa chạy quanh hắn.
Cuối cùng anh và mẹ anh cũng phát hiện ra.
Anh là người rất dễ mềm lòng, anh ôm Đại Bạch khóc rất lâu, tôi đứng bên cạnh, dụi đầu vào người anh, liếm tay anh để an ủi. Ngày hôm sau, bố anh trở về, lột da Đại Bạch, mời bạn bè ăn thịt chó.
Anh khóc đỏ cả mắt, ôm tôi rồi đóng mạnh cửa phòng lại.
Anh vừa ôm tôi vừa hỏi: "Nuôi nấng một con chó nhiều năm như vậy, sao họ lại có thể nhẫn tâm ăn nó?"
Bởi vì chúng tôi chỉ là con chó thôi.
"A Hoàng, từ sau này, những thứ không phải do người nhà anh cho, em tuyệt đối không được ăn."
Tôi dụi đầu vào người anh.
Ừm, những thứ do người khác cho, tôi tuyệt đối sẽ không ăn.