Menu
Chương trước Mục lục Chương sau

Chỉ Hươu Bảo Ngựa và Sự Thật Bất Ngờ

Chương 10: Chỉ Hươu Bảo Ngựa và Sự Thật Bất Ngờ

Buổi trình bày buộc phải kết thúc, hợp tác vốn nắm chắc trong tay cũng bay mất.

Sếp cả ngày mặt đen như đít nồi, toàn công ty đều trong trạng thái áp lực thấp.

Mạnh Kiều Kiều hung hăng đứng trước chỗ làm việc của tôi:

"Hứa Tiểu Vân, chính là con chuột bẩn như cô, hại thành quả cả công ty nỗ lực ba tháng đổ sông đổ biển."

Tôi ngơ ngác:

"Nghĩa là sao?"

Mạnh Kiều Kiều nói giọng châm chọc:

"Cô còn định chối à? Tiểu Hà nổi tiếng là dạ dày không tốt, nếu không phải cô cho anh ấy ăn đồ có hại lâu ngày, sao anh ấy phải vào viện?

Nếu không phải sự cố bất ngờ, sao công sức của chúng tôi lại uổng phí?

Kẻ hại đàn như cô, sao xứng đáng ở lại công ty?"

Hay thật!

Hôm nay tôi mới thấy thế nào là chỉ hươu bảo ngựa.

Bao nhiêu người, ăn mấy tháng không sao.

Xuống lầu ăn hai bữa, đã xảy ra hai sự cố.

Sao cô ta không dùng cái não trong quần kia suy nghĩ kỹ xem, rốt cuộc là chuyện gì?

Những người khác vừa nghe, cũng ồn ào theo:

"Ngày nào cũng mua đồ giảm giá hại chúng tôi, còn miệng nói cống hiến cho đồng nghiệp."

"Đều là đồng nghiệp, vì chút tiền, cần phải tuyệt tình thế sao?"

"Kiếm tiền đen tối thế, không trách nhà bị ung thư."

Những lời mỉa mai trước tôi còn chịu được, câu cuối cùng hoàn toàn chọc giận tôi.

Tôi giơ chân đá qua:

"Mày có biết nói tiếng người không? Nói nhà ai bị ung thư là đáng đời?

Mày dám nói lại thử xem?"

Có lẽ bị cơn giận của tôi làm cho sốc.

Mọi người xung quanh đều sững sờ, đồng nghiệp bị tôi đá, khí thế cũng yếu đi vài phần.

"Có mặt mũi làm, còn sợ người ta nói sao?"

Tôi kéo ngăn kéo, rút ra một xấp hóa đơn biên lai ném vào mặt đối phương.

"Đây là hóa đơn khi tôi đi chợ mua đồ, nếu không tin có thể đi kiểm tra. Nếu còn dám vu oan giá họa cho tôi, tôi lập tức báo công an, đánh nhau ra tòa cũng được, tôi ngay thẳng không sợ nói xấu."

Không khí một lúc trở nên căng thẳng.

Cho đến khi sếp tức giận xuất hiện:

"Ồn ào gì thế?"

Mạnh Kiều Kiều lập tức dính lấy anh ta:

"Từ Tổng, anh mau xem này. Hứa Tiểu Vân này quá đáng thật, cô ta công khai bắt nạt đồng nghiệp trong công ty."

Tôi định mở miệng giải thích, nhưng bị Từ Lỗi ngắt lời.

"Hứa Tiểu Vân cô làm sao vậy? Làm việc tốt không biết, toàn gây chuyện."

"Không làm được, cô nhường chỗ ra, tôi tuyển người mới?"

Nhìn dáng vẻ đắc ý của Mạnh Kiều Kiều ôm lấy anh ta.

Tôi trấn tĩnh:

"Sếp, ý anh là sa thải tôi sao?"

Từ Lỗi chưa mở miệng, Mạnh Kiều Kiều đã nhanh nhảu:

"Tự mình phạm lỗi, trong lòng không biết sao? Nếu còn biết xấu hổ, thì tự nghỉ việc đi."

Đây là muốn đuổi tôi, lại không muốn trả tiền bồi thường thôi việc.

Tôi có thể mất việc này.

Nhưng tôi không thể ấm ức thế này, không muốn trả tiền bồi thường, tôi sẽ không đi.

Muốn kéo dài thì kéo, đành gặp nhau ở Cục Lao động vậy.

"Sếp, nếu anh thấy tôi có vấn đề, anh sa thải tôi bất cứ lúc nào, tôi đều không ý kiến. Nhưng tôi không thấy mình sai, tôi không thể tự ý nghỉ việc."

Chương trước Mục lục Chương sau
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận