Chương 13: Sự Thật Tàn Khốc
Một cái tát như trời giáng kéo tôi trở về thực tại.
Tai tôi lập tức ù đi, chỉ còn nghe thấy tiếng 'ong ong' vang vọng bên trong.
"Xem ra không phải nhân tình rồi. Vậy rốt cuộc mày là ai?"
"Hù dọa tao bằng truyện đăng mạng, mày muốn tiền? Hay muốn thứ gì khác?"
"Để tao nói thẳng cho mà biết, dù mày có chạy đến đồn cảnh sát tố cáo tao là kẻ đã giết cả nhà năm đó. Bọn họ cũng sẽ chẳng lần ra được bất kỳ manh mối nào đâu… Vì vụ đó, tao xử lý gần như hoàn hảo tuyệt đối."
Hắn không hề nói khoác.
Vụ án năm ấy quả thực có thể gọi là 'hoàn mỹ', thủ đoạn đâu vào đấy và không để lại bất kỳ dấu vết nào có giá trị để điều tra.
Nhưng cũng chính điều đó lại càng khiến tôi tin rằng, có thể bố đã từng cấu kết với hung thủ.
Tôi gắng sức ngồi dậy, ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm vào đôi mắt hiểm độc của hắn: "Chính miệng mày cũng nói là 'gần như', nếu thực sự hoàn hảo thì sao tao lại biết?"
Câu nói đó khiến hắn nổi điên, gằn giọng rồi giáng thêm một cú đá vào bụng tôi. Sau đó, còn nghiến chân lên xuống mấy cái mà không thương tiếc.
"Mày nói cũng đúng. Nhưng cái 'gần như' đó, bây giờ tao đã tìm ra rồi đấy thôi."
"Chỉ cần xử lý nốt mày, thì mới thực sự hoàn mỹ!"
Vừa dứt lời, hắn cúi xuống nhặt con dao dưới đất… Chuẩn bị ra tay kết liễu tôi.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, tôi vội cất giọng: "Mày chắc chứ? Giết tao rồi thì thật sự sẽ không ai biết gì sao?"
Hắn khựng tay lại.
Tôi khẽ thở phào… Tôi đã cược đúng.
Từ lúc hắn xuất hiện đến giờ, luôn miệng hỏi tôi làm sao biết được chi tiết vụ án.
Rõ ràng, hắn rất để tâm đến vụ này.
Đó là 'tác phẩm hoàn mỹ' trong sự nghiệp phạm tội của hắn, là niềm kiêu hãnh lớn nhất và tôi chính là người đã xé toang lớp mặt nạ đó.
Hắn lặng lẽ quan sát tôi, ánh mắt trở nên u ám: "Là Lý Đại Chí nói cho mày biết… đúng không?"
Tuy tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng khi thật sự nghe hắn thốt ra cái tên ấy. Toàn thân tôi vẫn không kìm được mà run rẩy dữ dội.
Hắn tưởng tôi sợ hãi, liền bật cười khinh bỉ: "Sợ rồi à? Nếu sợ thì ngoan ngoãn khai ra xem còn ai biết chuyện này nữa. Có khi tao sẽ cân nhắc tha mạng cho mày, nếu mày biết điều."
Tôi không đáp.
Bởi tôi biết rất rõ, sớm muộn gì hắn cũng sẽ tìm tới. Nên trước đó tôi đã ngâm con dao này trong thuốc trừ sâu suốt mấy ngày liền.
Khi nãy tôi đã đâm hắn vài nhát.
Chỉ cần thuốc độc kịp ngấm vào máu, cho dù hắn không chết… thì cũng chẳng còn đủ sức mà phản kháng.
Tôi chỉ cần cầm cự đến lúc ấy, là có thể khiến hắn khai ra tất cả.