Menu
Chương trước Mục lục Chương sau

Kế Hoạch Nguy Hiểm

Chương 10: Kế Hoạch Nguy Hiểm


Quả đúng là như vậy.

Tôi chưa bao giờ mong cảnh sát sẽ mở lại vụ án năm xưa.

Năm đó, hung thủ ra tay quá kín kẽ, cho dù điều tra lại cả vạn lần thì kết quả cũng chẳng khác gì nhau.

Chỉ có một cách duy nhất để khiến hắn chú ý, đó là tung ra những chi tiết chưa từng được công bố của vụ án đó.

Diệp Chân khẽ gật đầu: "Vậy nên cô mới cố tình để lộ địa chỉ nhà tôi ở phần bình luận, đúng không?"

Tôi ừ một tiếng, rồi lại nói tiếp: "Chuyện này… đúng là tôi suy tính chưa đủ chu toàn. Tôi sẽ giúp cô chuyển nhà trước, sau đó đi tìm đạo sĩ để đưa hồn vía cô quay về với thể xác. Cô yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không để cô gặp nguy hiểm đâu."

Khi vừa nhập vào cơ thể Diệp Chân, tôi đã tìm kiếm cô ấy khắp nơi suốt nhiều ngày. Nhưng bất kể tôi gọi thế nào, cô ấy cũng chẳng hề xuất hiện.

Tôi đành tự an ủi bản thân rằng cô ấy đã chuyển kiếp rồi. Chỉ có nghĩ vậy, tôi mới có thể mượn thân xác này để liều lĩnh thực hiện kế hoạch tiếp theo.

Nào ngờ, cô ấy không những chưa đi đầu thai, mà còn dám một mình đi tìm kẻ đã hại chết chính mình.

"Vậy còn cô thì sao? Sau chuyện này cô định đi đâu, còn muốn tiếp tục truy tìm hung thủ nữa không?" Diệp Chân vừa uể oải vươn vai, vừa lười biếng hỏi.

Thật lòng mà nói… tôi cũng không biết.

Mười năm chờ đợi, cuối cùng cũng có được cơ hội rời khỏi biệt thự. Nhưng một khi rời khỏi thân xác Diệp Chân, tôi cũng chẳng rõ linh hồn mình sẽ trôi dạt về đâu.

Trở lại căn biệt thự ấy, hay sẽ tan thành tro bụi?

Dù là kết cục nào, cơ hội để bắt được hung thủ cũng vô cùng mờ mịt: "Yên tâm đi, một lần tôi ra được… Thì nhất định sẽ có lần thứ hai."

Câu đó nói ra, chẳng rõ là để trả lời Diệp Chân… hay chỉ là tự an ủi chính mình.

Diệp Chân phì cười một tiếng:

"Thôi đi, ai rảnh mà mò đến nhà cô giết người bịt đầu mối chứ?"

"Thân xác này, tôi tặng lại cho cô đấy."

Thấy tôi ngơ ngác, cô ấy bật cười giải thích: "Nói thật với cô, tôi đã tự sát mấy lần rồi."

Diệp Chân nói bản thân đang mắc chứng trầm cảm nặng, thân nhân bây giờ cũng không còn ai trên đời này. Cô ấy thật sự không biết mình sống để làm gì nữa.

Tôi vội vã khuyên nhủ: "Sống còn hơn chết. Huống hồ cô vừa trải qua một chuyện lớn như vậy, lại càng phải…"

"Cô sai rồi." Diệp Chân cắt lời tôi bằng một nụ cười rạng rỡ:

"Mấy ngày nay ngoài việc dọa cho Lưu Nhiên mất hồn, tôi còn đi phỏng vấn một công việc dưới âm phủ nữa đấy. Lúc rảnh thì đi làm, lúc buồn thì viết truyện… Vui phải biết!"

"Còn cái thân xác này, nếu có thể giúp cô tìm ra hung thủ thì tôi thật lòng rất vui vẻ."

Trong lúc chúng tôi trò chuyện, trời đã dần chuyển sang tối. Diệp Chân nói cô phải về âm phủ điểm danh, nên vội vã nói lời tạm biệt.

Cô ấy còn hứa, nếu tình cờ gặp được hồn phách của bố mẹ và em trai tôi nơi suối vàng, thì nhất định sẽ giúp tôi gửi gắm nỗi nhớ nhung.

Chương trước Mục lục Chương sau
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận