"Báo mộng không?"
Ban đầu tôi cũng chẳng tin đâu, lần đầu tiên gặp cô ấy trong mơ là nửa tháng trước.
Hôm đó tôi bí ý tưởng, mãi không viết nổi chữ nào nên rủ bạn cấp ba đi uống vài ly. Là tối thứ Sáu, đường phố kẹt cứng.
Tài xế taxi hỏi tôi có ngại đi đường tắt không. Tôi cứ tưởng rẽ đường khác thì sẽ tính thêm tiền nên nói không sao, thà tốn thêm chút phí còn hơn bị tiếng còi xe chọc cho điên đầu.
Nghe vậy, bác tài vội giải thích: "Không phải đòi thêm tiền đâu, mà vì con đường đó… âm lắm. Người bình thường chẳng ai dám đi."
Vốn có nghề viết truyện trong người, tôi lập tức cất điện thoại vào túi mà tò mò hỏi tiếp: "Âm là sao bác? Có chuyện gì à?"
Bác tài đánh nhẹ tay lái, giọng bỗng trầm xuống: "Năm xưa từng xảy ra một vụ thảm sát cả nhà không tìm thấy đầu... kinh hoàng lắm."
2.
"Hôm đó là ngày 7 tháng 6, cũng là ngày thi đại học của Lý Vinh Nguyệt."
Buổi sáng thi xong hai môn, giáo viên chủ nhiệm phát hiện Lý Vinh Nguyệt không có mặt ở trong lớp.
Cô giáo nghĩ học sinh có thể làm bài không tốt, trốn đâu đó khóc một mình nên lập tức huy động toàn bộ thầy cô trong trường đi tìm.
Chuyện kiểu này những năm trước cũng từng xảy ra, có thí sinh vì áp lực quá lớn mà nghĩ quẩn.
Thế nhưng tìm khắp cả khuôn viên trường, vẫn không thấy bóng dáng cô ấy đâu.
Đúng lúc đó, một bạn cùng phòng thi bất chợt nói: "Cô ơi, sáng nay hình như Lý Vinh Nguyệt không đến phòng thi ạ."
Chủ nhiệm nghe vậy thì hốt hoảng thật sự. Lo sợ có chuyện chẳng lành, cô lập tức đến nhà Lý Vinh Nguyệt mà không chần chừ giây nào.
Khi đến nơi, cánh cổng biệt thự chỉ hơi khép hờ.
Cô giáo chủ nhiệm cẩn thận gọi vài tiếng nhưng không ai trả lời.
Trong bản lời khai, cô ấy có nói lúc đó đã cảm thấy bất an trong lòng. Bởi bố của Lý Vinh Nguyệt rất thích nuôi chó.
Những lần trước đến nhà thăm hỏi, tiếng chó sủa vang khắp sân. Nhưng hôm ấy, biệt thự yên tĩnh đến kỳ lạ và nó im lặng tới rợn người.
Bước vào sân, đập vào mắt cô là x.á.c ba con ch.ó nằm sõng soài.
Lúc ấy chân tay cô ấy gần như mềm nhũn, nhưng vẫn cố lấy hết can đảm để đi tiếp vào trong.
Càng đi sâu, mùi m.á.u tanh càng nồng nặc.
Mãi đến khi mở cánh cửa phòng khách, cảnh tượng trước mắt khiến người ta lạnh sống lưng: Bốn th.i th.ể được đặt ngay ngắn quanh bàn ăn.
Chiều hôm đó, cảnh sát lập tức ra thông báo khẩn và kêu gọi người dân cung cấp manh mối nếu biết bất kỳ điều gì liên quan.
Ngoài những tình tiết vừa kể, vụ án gần như không có thêm thông tin nào khác.
Chỉ biết rằng cả bốn người trong gia đình đều không ai sống sót, điều kinh hoàng hơn là… Tất cả đều bị c.h.ặ.t đầu.
Còn đầu bị giấu ở đâu, có tìm được hay không. Hung thủ ra tay thế nào, thời gian tử vong cụ thể ra sao thì cảnh sát không hề công bố.
Tới năm thứ ba sau vụ án, có một công ty bất động sản nhắm tới khu đất này.
Kỳ lạ là, cứ hễ động tới việc phá dỡ căn nhà là máy xúc lại gặp trục trặc. Không chỉ vậy, công nhân làm việc quanh đó còn thường xuyên nghe thấy tiếng khóc nức nở vang lên giữa ban ngày.
Cuối cùng, chủ đầu tư đành phải cho rào chắn khu vực biệt thự trong bán kính hai cây số và chuyển sang xây nhà máy ở chỗ khác. Nhưng nhà máy chẳng bao lâu sau cũng phá sản, kể từ đó càng hiếm ai lui tới nơi này.
Kể đến đây, bác tài chợt nhắc tôi nhìn ra ngoài. Căn biệt thự ba tầng đơn độc đứng giữa ánh hoàng hôn.
"Chính là chỗ đó. Hiện trường vụ án năm xưa." Tác tài chỉ tay để tôi biết.
Cánh cổng bây giờ đã mất, nếu nhìn tiếp thì thấy bên trong sân vườn cỏ dại mọc um tùm. Dù lớp sơn tường đã bong tróc nhiều chỗ, nhưng vẫn có thể nhận ra năm xưa chủ nhà từng rất chăm chút cho nơi này.
Tôi khẽ thở dài, vừa định lên tiếng thì bỗng sững người.
Trong đám cỏ rậm rạp, có một cô gái mặc váy dính đầy m.á.u đang đứng im lặng nhìn tôi chằm chằm.
Tôi cứ ngỡ là hoa mắt nên dụi mắt thật mạnh, nhưng cô ấy vẫn còn đó.
Hơn thế nữa… còn đang tiến lại gần chỗ tôi.