9.
Người ch-ế-t trong phủ Tam Hoàng tử là Đại thống lĩnh của cấm vệ quân. Không biết ai đã báo án, nghe nói không lâu sau khi chúng ta hồi phủ, quan binh đã vây chặt phủ Hoàng tử.
Hoa Hành Quân cả đêm không về.
Ta không cần nghĩ nhiều cũng hiểu được đại khái.
Kẻ mời ta ra hậu viên là tâm phúc của Hoa Sùng An, nhưng hắn lại chẳng thấy bóng dáng đâu, ngược lại người chờ ta ở đó là Thống lĩnh cấm vệ quân.
Chén rượu Tam Hoàng tử phi ép ta uống lúc đầu, chắc cũng có liên quan đến chuyện này.
Có lẽ Tam Hoàng tử không được sủng ái, Hầu gia nhàn tản không can dự đảng tranh, thống lĩnh cấm vệ quân, ba người này đều đứng chung một thuyền.
Nhưng Hoa Sùng An chỉ là một nho sinh, lại nghĩ ra thủ đoạn thấp hèn đến vậy, chỉ vì muốn làm ta thân bại danh liệt, đồng thời kéo theo cả Hoa Hành Quân, thật nực cười và đáng buồn.
Mà Hoa Hành Quân không biết đã sớm biết âm mưu này, hay chỉ khi âm thầm đi theo ta mới phát hiện ra, nhưng nói chung, Hoa Sùng An vốn không phải đối thủ của con ông ta.
Ta cũng không hiểu, phải có tâm trí kiên cường thế nào mới có thể che giấu bản thân từ khi mới còn là đứa trẻ?
Đầu óc ta hỗn loạn, lo trái nghĩ phải trằn trọc suốt đêm, cuối cùng sờ lên khoảng giường lạnh lẽo bên cạnh, bỗng thấy tất cả đều là hư ảo.
Dù hắn có lợi hại đến đâu, dám đi cả đêm không về? Ta nhất định phải cho hắn một bài học!
"Tiểu Thúy, không có lệnh của ta, đừng cho cô gia vào viện."
"Dạ, Thiếu phu nhân."
Trong lúc ra ngoài dặn dò, ta nhìn lướt qua vài người trong viện, đều là những gương mặt xa lạ. Xem ra Hoa Hành Quân đã loại bỏ toàn bộ tai mắt mà Hoa Sùng An cài vào.
Thế này thì lệnh của ta coi như vô dụng, hắn muốn vào cũng chẳng ai ngăn được.
Tối hôm đó, như ta dự đoán.
"Phu nhân, ta sai rồi." Hoa Hành Quân bước vào viện nhưng không vào phòng, giữ chút thể diện cho ta.
"Phu quân có gì mà sai? Chỉ một ngày một đêm không về nhà thôi, thiếp thân nào dám trách chàng?" Ta trả lời đầy châm chọc.
"Kiều Kiều, ta thật sự có việc không thể về được, vừa xong xuôi là lập tức trở về giải thích với nàng." Hắn nói rất khẽ, xem ra ở bên ngoài có không ít người hầu đang đứng hóng hớt.
"Đã bảo ngàn lần rồi, tên ta là Chu Giáp Giáp!" Ta tức giận đẩy cửa ra, lôi hắn vào bên trong.
Nay mọi chuyện đã rõ ràng, biết hắn trước nay toàn giả vờ yếu đuối, ta cũng không cần phải cẩn trọng giữ gìn làm gì nữa.
"Ta biết Hoa Sùng An muốn ra tay với nàng, mặc dù đã bố trí sẵn sàng để thu lưới nhưng vẫn không yên tâm, nên đã âm thầm đi theo bảo vệ. May là ta đi theo, mới phát hiện Hoàng Thống lĩnh đã ngầm giao dịch với Hoa Sùng An, định ra tay với nàng... Ta nhất thời không nhịn được, ra tay hơi nặng."
Hoa Hành Quân đặt tay lên vai ta, ấn ta xuống giường, rồi ngồi xuống sát bên cạnh ta.
Ra tay hơi nặng? Ý hắn là yên lặng gi-ế-t ch-ế-t một thống lĩnh khỏe mạnh chỉ huy mười vạn cấm quân hoàng thành hay sao?
Hoa Hành Quân quả thật giải thích từng chuyện cho ta nghe, chẳng qua là giải thích một hồi, tay hắn lại không yên phận, lần mò trên người ta.
"Nghe mẫu thân nói, trong yến tiệc Kiều Kiều công khai khen ngợi vi phu, còn nói mình đã có thai."
"Dưới tình thế cấp bách mới miễn cưỡng làm vậy, nửa năm qua chàng thế nào chẳng lẽ còn cần ta phải nói?" Ta đè tay hắn lại, giận dỗi trợn mắt.
"Thật vậy, nửa năm qua vi phu phải chịu đựng rất khổ sở."
Giọng nói của Hoa Hành Quân rất êm tai, không yếu ớt vô lực như trước, khi dỗ dành thì quả thực khiến người ta ch-ế-t chìm trong sự dịu dàng đó.