Menu
Chương trước Mục lục Chương sau

Lời Thú Tội Muộn Màng

Đầu óc tôi quay cuồng.


Thì ra, những cục thịt ấy, những đứa trẻ ấy, không phải do Bạch Tình sinh ra.


Mà là thứ quái vật kia đưa cho cô ấy.


Nó là gì? Tại sao nó lại làm vậy? Nó muốn gì?


Bạch Tình biết không thể giấu, chỉ cúi đầu khẩn cầu:


"Xin anh… đừng kể chuyện này cho dân làng."


Lần đầu tiên tôi nghe thấy giọng cô ấy.


Rất dịu dàng, dễ nghe.


Tôi hỏi: "Tại sao?"


"Vì…" – cô ấy nhìn ra dòng sông đen ngòm – "Vì thứ đó sẽ giết tôi…"


Tôi gặng hỏi: "Thứ đó là gì? Tại sao lại cho cô những cục thịt ấy? Nó ép cô à?"


Nhưng Bạch Tình không trả lời.


Cô ấy chỉ quỳ xuống trước mặt tôi, nước mắt rưng rưng, khẩn thiết cầu xin tôi giữ kín.


Nhìn dáng vẻ run rẩy ấy, trong lòng tôi bỗng nảy ra một ý nghĩ:


Nếu tôi kể chuyện này cho dân làng, rồi học pháp thuật từ cha, giết con quái vật ấy trước mặt mọi người…


Liệu tôi có được coi là anh hùng không?


Có thể thoát khỏi kiếp "con của thằng què giữ làng" không?


Ý nghĩ ấy khiến tim tôi đập thình thịch.


Mắt tôi sáng lên, tôi nắm chặt cổ tay Bạch Tình:


"Đừng sợ, cha tôi biết làm phép. Tôi sẽ giúp cô giết con quái vật đó, để cô được tự do."

Chương trước Mục lục Chương sau
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận