Menu
Chương trước Mục lục Chương sau

Ác Mộng Tuổi Thơ

Khác với những người phụ nữ còn lại ở Đọa Dương,

Mẹ tôi không phải bị bắt, bị lừa hay bị bán vào đây.

Bà chỉ là một kẻ đi lạc.

Chắc là người ở ngôi làng bên cạnh, mù mờ đi vào đầm lầy, xuyên qua lớp sương độc mà đến đây.

Nhưng bà lại là kẻ ngốc, xấu xí vô cùng.

Đám đàn ông trong làng thà bỏ qua chứ chẳng buồn chạm vào.

Cuối cùng, họ ném bà cho cha tôi như rác rưởi.

Đêm đó, cha tôi, như tất cả đàn ông trong làng, đã cưỡng bức bà.

Và rồi, sinh ra tôi.

Trong ký ức tuổi thơ của tôi, dù là kẻ ngốc, không biết nói, mẹ vẫn đối xử với tôi rất dịu dàng.

Có lẽ, trong cả làng, chỉ mình tôi từng nếm chút hơi ấm gọi là "tình mẹ".

Nhưng tôi lại không hề trân trọng.

Tôi biết mình chỉ là con của gã què mù và một người đàn bà câm ngốc chẳng ai muốn.

Bọn trẻ, và cả đám đàn ông, luôn nhắc tôi nhớ điều đó bằng lời lẽ, đá, gậy, và nắm đấm.

Trong làng đa phần là đàn ông, dư thừa sức lực, ẩu đả như cơm bữa.

Nhưng thường, nếu con ai bị đánh, cha nó sẽ dẫn con đi trả thù, giữ chút thể diện.

Còn với tôi, đó là thứ xa xỉ.

Tôi lết về nhà, mình mẩy đầy vết bầm.

Chỉ thấy cha ngồi dưới gốc cây du già, cầm thanh kiếm gỗ nhớp nháp dầu, lẩm bẩm bên quyển sách nát.

Tôi từng hỏi cha:

"Cha biết pháp thuật mà? Sao không giúp con dạy cho bọn chúng một trận?"

Đáp lại, chỉ là một trận đòn roi đau điếng.

"Mày thì biết gì! Chúng ta là người giữ làng, pháp thuật là để bảo vệ sự bình yên, không phải để trả thù. Chờ đó, một ngày yêu tà thật sự xuất hiện, mày sẽ thấy cha mày lập công, rạng rỡ tổ tiên!"

Cha nói với ánh mắt sáng rỡ, như thể ngày đó đã đến thật rồi.

Tôi nhận ra cầu xin cha cũng vô ích.

Cả đời này, tôi chỉ có thể bị bắt nạt.

Mẹ thương tôi, hái mấy cọng cỏ dại đắp lên vết thương.

Tôi hoài nghi bà có biết đâu là thuốc, chỉ bắt chước người ta, giã đại đắp lên.

Nhiều lần, da tôi dị ứng, ngứa rát đến chảy máu.

Mẹ cuống quýt, chỉ biết ngồi quạt.

Tôi giận dữ, gào lên: "Cút! Tôi ước gì bà chết đi!"

Dù không nói được, chắc mẹ vẫn hiểu.

Bà ngoan ngoãn lùi ra ngoài, nằm dưới gốc du già ngủ.

Bà ngoan – ngoan hơn bất cứ người đàn bà nào ở Đọa Dương.

Nhưng ngoan đến mấy, vẫn không tránh khỏi số phận.

Mỗi lần bị bắt nạt, tôi lại hận cha, hận mẹ thêm một phần.

Tôi sợ cha, sợ cây kiếm gỗ và những lá bùa đau đớn.

Nên tất cả oán hận, tôi dồn hết lên mẹ.

Cho đến một ngày, tôi dắt mẹ ra sau núi, đến bờ sông.

Và để mẹ lại dưới đáy sông mãi mãi.

Tôi không nghĩ ngợi gì nhiều.

Chỉ hy vọng khi mất mẹ, có khi đám kia sẽ ít bắt nạt tôi hơn.

Tối đó, khi về, cha nhìn tôi, nhìn vết máu trên áo.

Chẳng hỏi gì.

Ở Đọa Dương, đàn bà chết dưới sông là chuyện quá bình thường.

Nhiều năm như vậy, có lẽ, đến cha cũng đã chán ghét mẹ rồi.

13

Chương trước Mục lục Chương sau
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận