Menu
Chương trước Mục lục Chương sau

Âm Mưu Tại Triệu Gia

Trước khi đến nhà họ Triệu, tôi bảo Bạch Thiếu Trạch đưa tôi ghé một cửa hàng quần áo.

Nhìn giá trên cái váy, tôi cắn răng thật mạnh: "Chị ơi, cho em thử cái này."

Đó là một chiếc váy xanh nước biển nhạt, bên trong là lớp lụa tơ tằm, bên ngoài phủ một tầng voan mỏng. Mặc lên người đúng là nhẹ nhàng như tiên.

Tôi bước ra khỏi phòng thử đồ, Bạch Thiếu Trạch nhìn tôi đến ngẩn người, ánh mắt đầy kinh ngạc:

"Linh, cô đẹp thật đấy!"

Nhân viên bên cạnh cũng không kìm được mà khen liên tục:

"Cô Linh đúng là có khí chất tiên khí sẵn rồi, mặc cái váy này càng đẹp hơn."

Tôi mỉm cười duyên dáng, quay sang cô nhân viên:

"Chị khen hay thật, vậy em lấy cái này."

Bạch Thiếu Trạch phản ứng nhanh như chớp, lập tức giành trả tiền trước.

Khi lên xe, anh ấy vẫn không nhịn được tò mò: "Đi một chuyến đến nhà họ Triệu mà phải ăn diện long trọng thế này sao?"

"Tại vì Triệu Tử Hàn là vị hôn phu của tôi."

"Hả?"

"Tất nhiên là… đã từng. Tôi bị nhà họ Triệu huỷ hôn rồi."

Bạch Thiếu Trạch lập tức thở phào nhẹ nhõm.

"Nhà họ Triệu kém xa nhà tôi, thậm chí còn chẳng lọt nổi mép bảng phú hộ."

Tôi gật đầu đồng tình: "Nên là… Thiếu Trạch, tôi có chuyện muốn nhờ anh."

"Cứ nói! Trong khả năng hay ngoài khả năng, tôi đều làm vì cô!"

Tôi nuốt nước bọt một cái: "Anh giả làm bạn trai tôi đi."

Bạch Thiếu Trạch đạp thắng cái két: "Quá sẵn lòng!"

"Đảm bảo để cô nở mày nở mặt."

Chương trước Mục lục Chương sau
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận