Bảy ngày sau khi vào cung, ta cuối cùng cũng được diện kiến Hoàng thượng.
Hoàng thượng có mắt, có mũi.
Rất tốt. Trước khi vào cung, bà vú mà phụ thân ta mời đến có nói, nam nhân thiên hạ đều giống nhau. Chỉ cần nếm trải hương vị tình ái, ắt hẳn sẽ mê đắm không thôi.
Bà ta đưa cho ta một gói thuốc bột, bảo ta bỏ vào rượu hợp cẩn. Tuy rằng rượu hợp cẩn không dùng đến, nhưng rượu dùng trong cung yến cũng như nhau thôi.
Trong tiếng đàn sáo du dương.
Ta yểu điệu quỳ lạy, dâng lên Hoàng thượng một ly rượu đã bỏ thêm "gia vị".
Từ từ ngẩng đầu, với góc độ đã luyện tập vô số lần.
"Hoàng thượng, thần thiếp mới vào cung, xin dâng ngài ly rượu này, mong rằng lúc rảnh rỗi, ngài có thể ghé qua cung của thần thiếp nhiều hơn."
Lời vừa dứt, Hiền phi và Đoan phi ở phía sau đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh.
Hiền phi: "Chậc chậc, thật là gan dạ!"
Đoan phi: "Chậc chậc, đúng là chán sống..."
Ta mặc kệ. Cứ để các nàng ta ghen tị đi.
Chờ ta và Hoàng thượng "gạo nấu thành cơm", có được sự sủng ái của hắn, nắm giữ phượng ấn trong tay, thì trong cung này ta muốn làm gì mà chẳng được?
Đến lúc đó, mạt chược ta muốn chơi lúc nào thì chơi. Dù các nàng ta có thuật đọc tâm, chắc chắn cũng không dám thắng tiền của ta nữa.
Hừ. Nghĩ vậy, ta nhìn Hoàng thượng, nở một nụ cười tươi tắn. Cố gắng để hắn thấy được nụ cười đẹp nhất của ta.
Nhưng Hoàng thượng còn chưa kịp đưa tay ra nhận, chén rượu trên tay ta đã bị Hoàng hậu giật lấy. Sắc mặt nàng ta âm trầm, ngửa đầu uống cạn một hơi, rồi nắm chặt lấy chén rượu, nghiến răng ken két.
“Thục phi quả là có lòng, rượu ngon thật!"
Ta:......
Trời ơi, c.h.ế.t mất thôi! Ma ma nói, chỉ cần một chút xíu thuốc kia bằng móng tay cũng đủ khiến một con trâu hăng hái cả đêm.
Ta sợ Hoàng thượng người có mệnh hệ gì, nên đã cho thêm cả gói.
Vậy mà lại bị Hoàng hậu uống hết! Nếu Hoàng thượng hăng hái thì ta còn có thể "thị tẩm". Nhưng Hoàng hậu mà hăng hái, chẳng lẽ ta phải tự tay đưa nàng ấy lên long sàng sao?
Thuốc kia cũng không biết có xảy ra sai sót gì không. Cả đêm ta cứ thấp thỏm lo âu, chỉ sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Sau khi suy đi tính lại, ta vẫn phải bỏ ra một khoản tiền lớn, mua chuộc nội thị bên cạnh Hoàng thượng, bảo hắn dẫn Hoàng thượng đến cung Hoàng hậu.
Thôi vậy, bỏ lỡ cơ hội lần này, lần sau ta sẽ cố gắng.