Menu
Chương trước Mục lục Chương sau

Bữa Tiệc Mưu Mô: Minh Phi Lộ Mặt

Chương 9: Bữa Tiệc Mưu Mô: Minh Phi Lộ Mặt


Đã có mục tiêu, việc còn lại là sử dụng phương pháp loại trừ.


Ngoài nam phụ Tiêu Vân, còn có hai đối thủ không đội trời chung với Cố gia từ trước đến nay:


Minh gia và La gia.


Minh Phi, người nắm quyền Minh gia, gần đây đang có ý định tiến vào lĩnh vực bất động sản, trùng hợp với sự phát triển của doanh nghiệp Cố gia. Nếu Cố Ngôn xảy ra chuyện, hắn liền có thể ngồi không hưởng lợi.


La Thụy, người thừa kế duy nhất của La gia, chủ yếu hoạt động trong giới giải trí, nhưng vì trước đây nhiều lần có hiềm khích riêng với Cố Ngôn, nên hai gia tộc vốn dĩ "nước sông không phạm nước giếng" dần dần không còn qua lại.


Cố Ngôn tổ chức một bữa ăn, cố tình mời Minh Phi ra trước để dò la tin tức.


Tôi trang điểm tinh xảo, diện chiếc váy ngắn màu đỏ rực bắt mắt, trông y hệt một cô yêu tinh nhỏ.


Vừa bước vào phòng riêng đã cảm nhận được những ánh mắt dính chặt lên người. Khoảnh khắc nhìn thấy Tống Thanh Thanh ngồi bên cạnh Cố Ngôn, trong lòng dấy lên cảm xúc: "Là phúc không phải họa, là họa thì khó tránh".


"Tổng giám đốc Cố, cô Thanh Thanh gần đây làm việc bên cạnh Tổng giám đốc Tiêu. Tôi thấy cô ấy tan làm một mình nên đã mời cô ấy qua đây luôn, tin rằng anh sẽ không phiền lòng chứ."


Minh Phi tuổi xấp xỉ bốn mươi, đỉnh đầu "địa trung hải" (hói ở giữa), bụng bia càng lắc lư, nhìn mà thấy ghê tởm.


Tin tức Cố Ngôn đuổi Tống Thanh Thanh đi đã lan truyền khắp giới, không ít người đang chờ đợi moi móc chuyện gì đó. Tôi nghĩ đến kế hoạch hôm nay, bất động thanh sắc ngồi xuống.


Ngồi bên cạnh Minh Phi.


"Tổng giám đốc Minh khách sáo rồi, Thanh Thanh gần đây có chút giận dỗi với tôi, còn phải cảm ơn anh đã cho tôi một bậc thang để xuống." Cố Ngôn miệng nói vậy, nhưng ánh mắt lại không ngừng liếc về phía tôi.


Tống Thanh Thanh trợn đôi mắt nai vô tội, kéo tay Cố Ngôn bắt đầu lải nhải: "Cố Ngôn, sao anh lại như vậy? Đưa em đến chỗ Tiêu Vân, anh rõ ràng biết…"


Cô ấy nói dở dang, đôi mắt ướt át nhìn chằm chằm vào người trước mặt.


Ngày xưa chỉ cần cô ấy mềm mỏng một chút, Cố Ngôn liền đón người về. Thấy anh ta không động lòng, Tống Thanh Thanh liền bạo dạn nâng ly rượu.


"Thư ký Lâm, trước đây từng nghe nói cô tửu lượng giỏi lắm, hay chúng ta tỉ thí một chút?"


Váy ngắn tuy đẹp, nhưng thực sự quá ngắn, vừa ngồi xuống liền liên tục bị co lên. Tôi cảm thấy mình sắp bị lộ hàng đến nơi, lại thêm ánh mắt dâm đãng của lão già Minh Phi vẫn dính trên người.


Nghe thấy lời của Tống Thanh Thanh, tôi vội vàng đứng dậy, bất kể ba bảy hai mốt gì liền uống cạn một hơi.


Sau ba vòng rượu tôi đã hơi lảo đảo, thấy Cố Ngôn trực tiếp ôm Tống Thanh Thanh đã say mềm đi, theo bản năng tôi cũng đứng thẳng người muốn đi.


Đột nhiên cổ tay bị người ta giật mạnh một cái, ngã vào vòng tay của người bên cạnh.


Môi của người đàn ông trung niên mang mùi hôi thối của t.h.u.ố.c lá và rượu dính nhớp nháp ghé sát lại.


"Thư ký Lâm, cô cũng thật phong vận đấy."

Chương trước Mục lục Chương sau
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận