Menu
Chương trước Mục lục Chương sau

Thật Ra Anh Vẫn Luôn Thích Em

Chương 8: Thật Ra Anh Vẫn Luôn Thích Em

"Cô Lâm, mời cô đi theo tôi." Giọng Giang Hoài rất lạnh, rõ ràng trời 30 độ mà tôi lại cảm thấy như đang ở âm 30 độ.

Để không bị mất thể diện, tôi đi theo anh, bước đi hiên ngang.

Anh quay lại nhìn tôi một cái, giọng nói không nóng không lạnh, "Cô không muốn chữa khỏi dạ dày à?"

Vâng, Giang Hoài vẫn là Giang Hoài.

Chỉ một câu nói đã khiến tôi không dám động đậy.

Tôi nói "Ồ" rồi trở lại bình thường, giống như hồi cấp ba, lẽo đẽo theo sau anh, chỉ khác là không còn nhiệt tình như trước.

"Cô tìm loại người gì vậy?" Anh không ngừng động tay, giọng điệu nghiêm túc nói: "Đây là gu của cô sao?

"Loại đàn ông như vậy mà cô còn định sinh ba cho anh ta?"

Tôi "chậc" một tiếng, "Bác sĩ Giang lo nhiều thật, chẳng lẽ anh thích tôi?"

Giang Hoài dừng lại, không thừa nhận cũng không lập tức phủ nhận.

"Một tháng nữa tôi sẽ kết hôn, đến lúc đó mời anh đến uống rượu mừng nhé!" Tôi dùng con át chủ bài cuối cùng của mình, tôi không tin anh không tức giận.

Anh quay lại, giận dữ nói với tôi, "Lâm Tuyên, cô không bị mù chứ?

"Cô thực sự quyết định kết hôn với loại người đó sao?

"Cô không thể mở to mắt ra mà tìm cho kỹ à?

"Trước kia tôi còn nghĩ ánh mắt nhìn người của cô không tệ."

Ôi ôi ôi!

Anh tức rồi kìa.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh nói nhiều với tôi như vậy.

Nhưng vì anh nói nhiều quá, tôi phải mất một lúc mới hiểu được ý của anh.

Moẹ nó, anh đang khen mình một cách gián tiếp!

Tôi "chậc" một cái, "Không phải chuyện của anh, anh cứ thân mật với hoa khôi của anh đi!"

"Tôi cũng đã không còn thích anh nữa rồi!"

Giang Hoài im lặng.

Không khí trong phòng như giảm đi vài độ.

Một lúc sau, tôi nghe thấy giọng nói giận dữ của Giang Hoài từ trên đầu truyền xuống.

"Em dám thử kết hôn với anh ta xem?

"Em có thể mở to mắt mà tìm bạn trai được không? Loại đàn ông đó mà em cũng muốn à?"

Nói đến đây, tôi càng tức giận hơn.

Anh có tư cách gì mà quản tôi?

"Liên quan gì đến anh, anh có thích tôi đâu, sao quản tôi nhiều thế làm gì?"

"Anh quản nhiều quá, tôi sẽ nghi ngờ là anh thích tôi đấy, hiểu không?"

Nhìn Giang Hoài cao hơn tôi một cái đầu, khí thế của tôi rõ ràng đã yếu đi, ngay cả giọng nói cũng nhỏ đi hẳn.

Quả thật, sự chênh lệch về chiều cao sẽ khiến người ta cảm thấy bị lép vế.

Anh dừng lại một chút, nói ra một câu khiến tôi ngẩn người.

"Nếu tôi nói tôi luôn thích em thì sao?"

Chương trước Mục lục Chương sau
Bình luận chương này
Đăng nhập để bình luận